Chương 6: Bắt đầu hành động!
Công trình ngụy trang trên mặt đất của phòng thí nghiệm Valkyrie là một nông trường bỏ hoang, với những thửa ruộng hoang hóa và những căn nhà ngói xiêu vẹo. Hàng rào dây kẽm gai có điện phong tỏa nông trường, chỉ có một cổng chính. Xung quanh là khu rừng rậm mênh mông vô tận, bên trong có không ít tàn tích kiến trúc đổ nát.
Gần đây là một thành phố nhỏ từ thời đại văn minh cũ của Hải Lam Tinh, nay đã bị bỏ hoang.
Vài thập kỷ trước, Hải Lam Tinh đã kết nối với các thế lực giữa các vì sao, tiếp thu được các loại tri thức phổ thông trong vũ trụ và bước vào Thời Đại Văn Minh Mới. Bối cảnh xã hội thay đổi đột ngột, rất nhiều thành thị bị bỏ hoang, mang một bầu không khí tiêu điều đặc trưng của thời kỳ hậu tận thế.
Một chiếc trực thăng Diều Hâu Đen đáp xuống nông trường bỏ hoang. Sáu đặc công áo đen vũ trang đầy đủ bước xuống, đeo kính bảo hộ màu đen tuyền, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, toàn thân toát ra khí chất máu lạnh khiến người sống chớ lại gần.
"Tiểu đội Cú Vọ số 3, tôi là đội trưởng, mật danh 'Ngân đao', phụng mệnh đến đây để chuyển giao tiểu đội vật thí nghiệm Valkyrie."
Giọng điệu của Ngân đao lạnh lùng và cứng rắn như đá.
Hella vuốt lại mái tóc dài bị gió lớn từ cánh quạt thổi tung, thản nhiên đáp: “Sao cũng được. Trong ga-ra có xe việt dã, tôi trưng dụng chiếc trực thăng này, đừng làm mất thời gian của tôi.”
Số một dẫn theo chín thành viên của đội vật thí nghiệm, bước đến trước mặt Ngân đao, ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Vật thí nghiệm Số một, ra mắt trưởng quan!”
Ngân đao vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: “Theo chúng tôi đi.”
“Rõ!” Số một hưng phấn đến mức mặt đỏ bừng, đối với anh ta, việc được đến tổng bộ huấn luyện là một vinh quang vô thượng.
Tiểu đội Cú Vọ và tiểu đội vật thí nghiệm đi vào ga-ra, lật tấm bạt chống bụi màu xanh rằn ri dùng để ngụy trang lên, để lộ ra vài chiếc xe việt dã chống đạn công suất lớn. Hai tiểu đội lái xe qua cổng chính duy nhất rồi biến mất trong rừng.
Hella ngồi lên trực thăng, cất cánh bay đi.
Cô đột nhiên cảm thấy hơi mất tập trung, một dự cảm chẳng lành thoáng qua.
“Kỳ lạ, cảm giác như mình đã bỏ sót chuyện gì đó.” Hella nhíu mày.
Hôm nay là ngày thủ lĩnh cho phép cô đi thăm em gái, nên Hella không nghĩ nhiều nữa.
...
Phòng cải tiến máy móc.
Lắp xong chiếc móc xích cuối cùng, Hàn Tiêu buông tay quay xuống, lau vệt mồ hôi trên trán.
Trước mặt anh là một bộ khung ngoài của cánh tay máy rỗng ruột, trông như một chiếc găng tay giáp hợp kim cỡ lớn màu bạc. Lớp giáp bên ngoài được làm từ hợp kim thép-mangan, loại hợp kim này vừa bền vừa cứng, thích hợp để rèn vũ khí và đồ phòng ngự. Còn để giảm trọng lượng và chống rung, phần khung xương bên trong cánh tay trợ lực được làm bằng kim loại nhẹ. Tất cả linh kiện đều được rèn trên máy tiện trong phòng cải tiến. Xưởng của tổ chức Manh Nha có thiết bị rất tân tiến, nên các linh kiện được rèn ra đều khít khao. Những vật liệu kim loại này đều có sẵn. Mặc dù căn cứ đã giảm định mức vật liệu cho phòng cải tiến máy móc của anh, nhưng việc tìm ra một ít kim loại tốt cũng không khó.
Nó được chế tạo dựa trên cánh tay trái của anh, nên tay trái có thể luồn vào khớp để điều khiển. Chỉ cần cử động ngón tay là có thể kích hoạt công tắc của móc xích. Nguồn động lực đến từ động cơ cỡ nhỏ và ống bơm giấu ở lõi cánh tay, được các lớp giáp dày bảo vệ, có thể cung cấp một lực rất mạnh.
Bản vẽ đã bao gồm tất cả chi tiết chế tạo, cộng thêm kinh nghiệm của bản thân Hàn Tiêu, nên quá trình từ mài giũa, gia công đến lắp ráp cuối cùng đều vô cùng thuận lợi.
Với tầm nhìn vượt thời đại của mình, Hàn Tiêu thấy rằng hệ thống điều khiển và hệ thống động lực của cánh tay trợ lực hạng nhẹ này đều tương đối lạc hậu, vật liệu sử dụng cũng rất phổ thông. Nhưng vào thời điểm hiện tại, đây đã là vũ khí tốt nhất mà anh có thể chế tạo, được xem là trang bị cực tốt ở giai đoạn đầu, có thể nâng xác suất trốn thoát thành công lên ít nhất hai mươi phần trăm.
Hơn nữa, anh phát hiện ra rằng, việc tự tay chế tạo tuy khó hơn nhiều so với việc đọc thanh tiến trình trong game, nhưng cũng vì thế mà có không gian để tự do phát huy, lợi lớn hơn hại rất nhiều.
[Cánh tay trợ lực hạng nhẹ (Trái)]
[Phẩm chất: Trắng]
[Thông số cơ bản: Lực tấn công 35~58, Lực phòng ngự 13~17, Năng lượng 38, Độ bền 270/270]
[Yêu cầu trang bị: 25 Sức mạnh]
[Thuộc tính cộng thêm: Tốc độ -3]
[Chiều dài: 51 centimet (khuỷu tay + cẳng tay + bàn tay)]
[Trọng lượng: 14.7 pound]
[Hiệu quả đi kèm: Tăng thêm +10 điểm Sức mạnh khi phán định]
Cấp bậc trang bị từ thấp đến cao được chia thành: Xám - Thông dụng, Trắng - Phổ thông, Lục - Tốt, Lam - Ưu việt, Tím - Cực phẩm, Hồng - Trân quý, Cam - Truyền thuyết.
Bảng thông báo hiện lên cho biết anh đã hoàn thành lần chế tạo đầu tiên và nhận được 3000 điểm kinh nghiệm. Phần thưởng cho công việc chế tạo mang tính sáng tạo dồi dào hơn nhiều so với lắp ráp và cường hóa.
Sức mạnh hiện tại của Hàn Tiêu là 21, thế là anh dùng bốn điểm thuộc tính tự do để tăng Sức mạnh, đạt đến yêu cầu trang bị.
Trong lúc máy tiện rèn đồ, Hàn Tiêu đã dùng 【Cải tiến Cường hóa Đơn giản】 để cải tiến một khẩu súng ngắn Ong Vàng loại 73, lực tấn công 38~47, uy lực lớn hơn phiên bản thông thường. Đây là lần đầu tiên anh cường hóa vũ khí bằng toàn bộ sức lực, đồ tốt đương nhiên phải giữ lại cho mình dùng. Chỉ cần có đạn, khẩu súng này sẽ phát huy được uy lực. Hàn Tiêu còn dùng phế liệu từ việc chế tạo cánh tay trợ lực để rèn một con dao găm chiến thuật, lưỡi dao có pha thép vonfram, vô cùng sắc bén, bổ sung 10 điểm lực tấn công cận chiến. Dù sao vật liệu không dùng cũng phí.
Vì Hàn Tiêu đã giữ mình kín tiếng trong một thời gian dài, nên không còn ai giám sát anh 24/24 nữa. Căn cứ chỉ có một nhân viên hậu cần máy móc là Hàn Tiêu, để cẩn thận, anh đã chế tạo từng bộ phận riêng lẻ rồi mới hàn lắp ráp lại sau cùng. Những tên lính gác thỉnh thoảng liếc qua màn hình giám sát cũng không nhìn ra Hàn Tiêu đang chế tạo thứ gì, cứ ngỡ anh vẫn đang sửa chữa súng ống như bình thường, vì vậy quá trình diễn ra rất thuận lợi, không bị ai phát hiện.
Hàn Tiêu giấu kỹ cánh tay trợ lực hạng nhẹ và khẩu súng ngắn Ong Vàng đã cường hóa. Thanh vật phẩm có trọng lượng thật chứ không phải không gian đa chiều, mà vì trang bị quá bắt mắt nên anh không thể mang theo bên mình.
Giấu con dao găm vào bên hông, Hàn Tiêu ra khỏi phòng, đi đến nhà ăn ở tầng hầm một.
Bình thường lúc rảnh rỗi, đa số đặc công đều sẽ ở đây đánh bài giải khuây. Anh thu thập được rất nhiều thông tin từ những cuộc trò chuyện thường ngày của đám đặc công này. Mọi người nói chuyện phiếm đều không kiêng dè gì anh, điều này cho anh cơ hội để do thám tin tức.
Quả nhiên giả ngu là một lựa chọn sáng suốt.
"Ghen tị với Hella thật, có thể rời khỏi phòng thí nghiệm. Ngày nào cũng phải ở cái nơi chết tiệt này, bức chết lão tử rồi."
"Người ta là Chấp hành quan của tổ chức, địa vị cao hơn chúng ta nhiều."
"Khuôn mặt với dáng người của Hella... Nếu được chơi cô ta một đêm, bảo tao sống ít đi ba năm cũng được."
“Thằng nhãi mới đến, thằng trước dám chọc vào Hella đến một sợi tóc cũng không còn đấy. Mày nghĩ cô ta dựa vào cái gì mà leo lên được vị trí Chấp hành quan?”
"Ý của anh là... cô ta là siêu năng lực gia?"
"Hừ, dĩ nhiên rồi."
Mắt Hàn Tiêu sáng lên. Không cần phải đối đầu trực diện với Hella, đúng là một tin tốt, anh không có chút tự tin nào là sẽ đánh thắng được cô.
Anh đứng dậy rời khỏi nhà ăn mà không gây ra sự chú ý nào.
Mỗi hành lang đều có camera giám sát. Muốn trốn thoát, trước hết phải dọn dẹp phòng giám sát.
Phòng giám sát ở tầng hầm ba. Hàn Tiêu giả vờ đi lang thang không mục đích để tiếp cận, những lính gác vũ trang gặp trên đường đều coi như không thấy anh.
Hai lính gác vũ trang canh giữ ở cổng phòng giám sát, trong phòng còn có hai người trực ban nữa. Nói cách khác, anh phải xử lý bốn tên lính gác một cách nhanh chóng và im lặng. Chuyện này không dễ dàng, nhưng anh đã diễn tập trong đầu hàng vạn lần nên không hề căng thẳng.
Ở khúc rẽ của hành lang dẫn đến phòng giám sát có một chiếc camera. Hàn Tiêu thấy hai bên không có ai, bèn lấy ra mẩu bánh mì mềm ăn thừa từ bữa sáng, cho vào miệng dùng nước bọt thấm ướt thành một cục, rồi khẽ vung tay dán nó lên ống kính camera để che khuất tầm nhìn — không có thiết bị hack tân tiến, đành phải dùng cách cũ này.
Đợi ba giây mà không có ai từ phòng giám sát đi ra, Hàn Tiêu thầm chắc chắn trong lòng. Lần trước anh nghe một lính gác trực ban phàn nàn với đồng nghiệp mới biết được nội tình: căn cứ chưa bao giờ gặp nguy hiểm, nên lính gác trực ban cũng không làm việc nghiêm túc mà toàn lười biếng.
Hàn Tiêu trấn tĩnh lại, đi đến trước cửa phòng giám sát thì bị hai tên lính gác vũ trang giơ tay chặn lại.
"Người không phận sự miễn vào."
"Đây là Số 0, nói chuyện với nó cũng vô dụng, đuổi đi là được rồi."
Tên lính gác bên trái gật đầu, đưa tay đẩy vào vai Hàn Tiêu. Ngay lúc cả hai hoàn toàn không đề phòng, Hàn Tiêu ra tay!
Anh siết chặt cổ tay của tên cảnh vệ bên trái, tay kia nhanh như chớp rút con dao găm chiến thuật giấu bên hông, đâm thốc từ dưới cằm của tên cảnh vệ bên phải lên, xuyên thẳng vào não. Cảm giác sờn sờn khi lưỡi dao đâm vào da thịt truyền rõ mồn một từ chuôi dao đến cổ tay anh!
Vẻ mặt của tên cảnh vệ bên phải cứng đờ, không kịp phát ra nửa tiếng động đã chết ngay tức khắc.
Hàn Tiêu buông con dao găm ra, vòng tay ôm lấy tên cảnh vệ bên trái. Hắn còn chưa kịp phản ứng thì đầu đã bị Hàn Tiêu ôm vào lòng, tạo thành thế khóa cổ chữ thập. Là một nhân viên an ninh đã qua huấn luyện, tên cảnh vệ biết rõ tư thế này chí mạng đến mức nào, hoảng hốt muốn gỡ tay Hàn Tiêu ra.
Một giây sau, Hàn Tiêu dùng sức vặn mạnh một cái, chỉ nghe một tiếng “rắc”, người trong lòng anh lập tức ngừng giãy giụa.
Kết liễu hai mạng người, chỉ trong chưa đầy một giây!
[Bạn đã đánh trúng yếu hại chí mạng! Đòn tấn công thường chuyển thành đòn tấn công chí mạng!]
Trên đầu hai người hiện ra chỉ số sát thương màu xanh lam nhạt "-162", "-171". Sát thương chí mạng chính là giới hạn HP tối đa của mục tiêu.
[Bạn đã tiêu diệt Lính gác vũ trang của tổ chức Manh Nha, nhận được 360 điểm kinh nghiệm] x2
Anh đỡ lấy hai cái xác để chúng ngã xuống một cách không tiếng động, rồi thở hắt ra một hơi. Cú ra tay gọn gàng vừa rồi, trên thực tế anh đã tính toán trong đầu vô số lần.
Việc giết người không khiến anh cảm thấy khó chịu chút nào. Anh thầm kinh hãi, không lẽ gần đây mình sống kiềm nén quá nên đã trở nên biến thái rồi? Ở kiếp trước, con vật lớn nhất mà anh từng giết có lẽ là một con chuột nhắt ở quê nhà, vậy mà bây giờ giết người lại thấy chẳng có gì khác biệt. Anh cảm thấy mình rất cần được trị liệu tâm lý...
Bảng thông báo hiện lên thông tin của hai người: Đặc công cấp 7, Sức mạnh 10, Sức bền 15, HP khoảng 150. Đây là chỉ số tiêu chuẩn của đa số lính gác vũ trang trong phòng thí nghiệm, HP của mỗi người có sự khác biệt nhỏ do thể chất.
[Bạn nhận được 4 băng đạn súng ngắn.]
Hàn Tiêu lục soát thi thể hai người, tìm được bốn băng đạn súng ngắn Ong Vàng. Anh thu lại con dao găm, cầm ngược trong lòng bàn tay rồi lặng lẽ đẩy cửa phòng giám sát ra.
Ánh sáng xanh từ mười mấy màn hình giám sát chiếu rọi khắp căn phòng. Hàn Tiêu nhìn thấy một cảnh tượng khiến cả người anh đờ đẫn.
Chỉ thấy hai nhân viên trực ban là “Tam Thập Vạn” và “Tiện Bí Ca” đang ôm nhau thắm thiết, môi chỉ còn cách nhau một centimet là chạm vào nhau. Nghe tiếng cửa mở, cả hai hoảng hốt quay đầu lại. Ba người lập tức sững người, không khí trở nên cực kỳ gượng gạo.
Hàn Tiêu trợn mắt há mồm, một ngụm máu tươi chẹn cứng ở cổ họng, nuốt không được mà nhổ cũng không xong.
Đau mắt quá