- Vũ Mâu tiểu thư, tình huống trước mắt cô cũng thấy, nếu tiếp tục như
vậy thì Điền Thử cùng Yunus của cô kết quả chỉ là lưỡng bại câu thương,
không bằng trận này chúng ta hòa nhau nhé? Tôi và cô không hy vọng đồng
bọn của mình bị tổn thương, không phải sao?
Tuy giọng nói của Tề
Nhạc hòa hoãn hơn so với trước kia, nhưng mà xưng hô xa lạ làm cho nội
tâm của Mâu đau xót. Nhưng hiển nhiên Vũ Mâu cũng rất tán đồng quan điểm này, gật gật đầu, nói:
- Đây cũng là điều tôi định nói. Chúng ta nên chấm dứt trận chiến này đi.
- Lão đại, không được, tôi nhất định chiến thắng mà.
Điền Thử nghe được Tề Nhạc cùng Vũ Mâu nói chuyện thì vội vàng ngăn cản. Bởi vì phân tâm nên năng lượng của hắn bị Yunus đè xuống vài phần, lộ ra vẻ cố sức.
Sắc mặt Tề Nhạc trầm xuống, nói:
- Em là lão đại hay anh là lão đại, không được phép hồ đồ. Em đã làm tốt rồi. Vũ Mâu tiểu thư, chúng ta nên động thủ thôi.
Hai người liếc nhau, tuy quan hệ của bọn họ không còn cân đối nhưng dù sao