Trách không được thì ra đây mới là nguyên nhân thật sự. Dùng tình huống
sủng ái của cha mẹ với Oánh Oánh mà nhìn thì nàng cũng không có vì
chuyện bị đám nam sinh kia theo đuổi mà sợ hãi được, mẹ là chủ tịch hội
phụ huynh cơ mà. Ở trong trường này cũng có người có công năng đặc dị à? Ánh mắt Tề Nhạc bình thản xuống, vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của Oánh Oánh,
nói:
- Không cần sợ, chỉ cần còn anh ở đây không ai tổn thương em được.
Vừa mới nói xong đột nhiên Tề Nhạc cảm giác được ánh mắt lăng lệ ác liệt
nhìn qua mình, tinh thần lực tự hành sinh ra chấn động, hắn tập trung