Trên mặt Vũ Mâu toát ra một tia đắng chát, nhìn ánh mắt sáng quắc của Tề Nhạc, nàng nhẹ nhàng lắc đầu:
- Tôi không có gì để anh có thể tin tưởng tôi.
Tề Nhạc một lần nữa hai mắt nhắm lại:
- Tôi đồng ý hợp tác.
Vũ Mâu cho là mình nghe lầm:
- Anh đồng ý sao?
Tề Nhạc lạnh nhạt nói:
- Nếu quả thật đến lúc đó, ngay cả cố hương cả nhân loại đều sẽ bị hủy
diệt thì cừu hận riêng giữa chứng ta còn có ý nghĩa gì? Bất quá, đến lúc đó tôi muốn chiếm cứ địa vị chủ đạo.
Vũ Mâu sửng sốt một chút, hai người bắt đầu luận đàm kế hoạch, thương thảo phương pháp cuối cùng mới có thể sử dụng.
Theo một hồi run rẩy kịch liệt, phi thuyền hàng không vũ trụ rốt cục tránh
thoát khỏi trói buộc của tầng khí quyển tiến nhập giữa không trung.
Xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh hợp kim dày đặc có thể thấy hắc ám bên
ngoài, tinh quang phương xa nhìn bề ngoài có chút mê ly, nhưng mà vũ trụ thì đẹp như vậy. Chỉ có điều, hiện tại người trên hai chiếc hàng không
vũ trụ thì không có tâm tư để thưởng thức điều này.
Cảm giác bị