Y Nhược rất thông minh, nhìn bộ dạng của Tề Nhạc, hắn không khỏi hỏi:
- Tề Nhạc, có phải con có chuyện gì không?
Tề Nhạc mỉm cười, nói:
- Không có việc gì rồi. Mẹ, ngài không cần lo lắng. Ah, đúng rồi. Con
muốn đi tới Hiên Viên mộ gặp Hoàng Đế tiền bối, từ sau khi rời đi con
chưa từng trở lại gặp vị sư phụ này.
Y Nhược như có điều suy nghĩ nhìn Tề Nhạc, nàng tự nhiên nhìn ra được Tề Nhạc là muốn để cho thần
thú trợ giúp làm mấy thứ gì đó, cho nên mới phải hỏi vấn đề vừa rồi.
Nhưng mà nàng cũng không nói gì thêm, như Tề Nhạc đã phán đoán, hiện tại thần thú nhất tộc thật sự không có nhiều lực lượng để trợ giúp hắn.
Chính ở thời điểm này, cửa mở ra, một thanh âm dễ nghe vang lên:
- Y Nhược a di, ngài tìm con có chuyện gì sao?
Một thiếu nữ cao gầy từ bên ngoài đi vào. Tóc dài màu đen rủ xuống chấm mặt đất, dáng người động lòng người cơ hồ nhìn không ra một tia khuyết
điểm. Nàng mặc trang phục lá cây tộc thổ, chỉ bao vây che chắn bộ ngực