Vừa mới mở cửa, hắn ngửi được hương khí quen thuộc, trong phòng không có mở đèn, nhưng hắn nhìn thấy hào quang nhàn nhạt, Hải Như Nguyệt vẫn làm hắn cảm thấy khí phách và long uy nhàn nhạt áp bách tới. Nàng mặc áo
ngủ rộng thùng thình, khoanh chân ngồi lên giường, tóc dài rối tung sau
lưng, trong yên tĩnh nhiều hơn vài phần ôn nhu. Tuy áo ngủ rộng thùng
thình, nhưng không cách nào che dấu dáng người này, bộ ngực cao ngất nhô lên, nhìn rất hấp dẫn.
Tề Nhạc cẩn thận nuốt nước bọt, sức
tưởng tượng lại xuất hiện, thầm nghĩ trong lòng, nếu Như Nguyệt không
phải tính tình quá kém, tuyệt đối là vưu vật ah!
- Anh còn trở về sao? Anh cho rằng chỗ của tôi là cái gì? Khách sạn?
Đột nhiên Hải Như Nguyệt mở hai mắt ra, hai mắt như sao trời nhìn qua Tề Nhạc.
Tề Nhạc có chút xấu hổ tại trước mặt nàng ngồi xuống,
- Như Nguyệt, thực xin lỗi, tôi không biết cô gọi điện thoại là do Cơ