Minh Minh vốn ngây ra một lúc, có lẽ bị ngữ khí nhẹ nhõm của Tề Nhạc ảnh hưởng nên thần kinh của nàng buông lỏng vài phần.
- Tề Nhạc, em thật sự không biết nên làm thế nào mới tốt.
- Đừng có suy nghĩ nữa, chăm chỉ đi học đi. Anh đáp ứng em, chuyện này anh nhất định sẽ xử lý tốt.
Sau khi tiếp tục an ủi Minh Minh vài câu, Tề Nhạc cúp điện thoại. Hắn ngồi dựa lên ghế, tự mình châm một điếu thuốc lá.
Hải Như Nguyệt có chút lo lắng mà nói:
- Tề Nhạc, anh không sao chứ?
Tề Nhạc lắc đầu, nói:
- Không có gì, anh chỉ là nghĩ hiện giờ phải làm thế nào thôi.
Như Nguyệt thở dài một tiếng, nói:
- Nếu như, em nói là nếu như, Minh Minh nếu là thật gả đi Hy Lạp, anh cũng thật sự muốn đi theo sao?
Tề Nhạc nở nụ cười, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Như Nguyệt, nói:
- Đó là không có khả năng, trừ phi anh chết đi.
Hắn nói rất nhẹ nhàng, nhưng trong lời nói lại có một loại cường hãn
không thể nghi vấn, trong mắt lóe ra ánh sáng lạnh nhàn nhạt, dùng sức
hít một hơi thuốc lá, phun ra một vòng khói rất tròn.
Khởi động ô tô, Tề Nhạc lái xe chạy về phía biệt viện Long Vực, vừa lái hắn vừa nói:
- Như Nguyệt, anh trước tiên đưa em về. Sau đó chắc anh sẽ tới Thanh
Bắc gặp Minh Minh một chút. Vừa rồi từ trong điện thoại anh nghe ra giờ
cô ấy đang rất hoang mang, anh phải giúp nàng ổn định lại tâm thần. Đồng thời, anh còn phải đi gặp một người khác. Chuyện của Minh Minh anh nhất định sẽ giải quyết, đồng thời, những người phương tây đi vào Viêm Hoàng đại địa chúng ta, anh cũng phải giải quyết nữa.
Như Nguyệt nói:
- Vậy em và anh đi.
Tề Nhạc lắc đầu, nói:
- Không, gặp người kia để anh đi thì tốt hơn. Yên tâm đi, nếu như buổi
tối anh và Minh Minh đi gặp Lâm Nhất Phàm kia, nhất định sẽ gọi em. Ah,