Tề Nhạc cười nhạt một tiếng, nói:
- Bởi vì tôi cũng không
tín nhiệm vị gia gia kia của cô. Cô trước tiên đợi một lát, tôi xử lý
chút chuyện rồi lại nói với cô.
Hắn không thể không đình chỉ
nói chuyện với Trầm Vân, bởi vì chiếc che lớn treo quân bài kia đã đến
cạnh cửa. Cửa xe mở ra, từ bên trong nhảy xuống ba người. Trong ba người có một người Tề Nhạc có biết. Ngồi ở ghế phó lái xe đúng là Thiên Hồn
mang quần áo màu sắc rực rỡ, giống như một tiểu lưu manh vậy. Hai người khác Tề Nhạc cũng không nhận ra, đều là nam tử thân hình cao lớn, nhưng về mặt khí tức lại hoàn toàn bất đồng.
Nam tử đi xuống từ vị trí lái xe thân cao ước chừng 1m8, nhìn qua rất chắc chắn, tay của hắn