Từ Đông cười nói:
- So cái gì? So xem ai kém cỏi nhất sao?
Được rồi, đều là huynh đệ mình, hai người các ngươi cũng đừng nháo rồi. Nghe Tề Nhạc đi về trước đi. Chúng ta cũng không cần đi nhiều người,
hơn nữa cũng không phải thực sự đi làm loạn, cho dù muốn làm, cũng là
lão đại tự mình một người lên, chúng ta đi chỉ là đi phòng ngừa đối
phương quần ẩu thôi.
Điền Thử chán nản nói:
- Ai, cũng là do ta quá ngu ngốc, đến bây giờ vẫn chưa đột phá hai vân nên không giúp được các ngươi.
Tiểu Ất ôm bả vai khoan hậu của Điền Thử nói:
- Được rồi, tôi không phải cũng thế sao? Cậu nghĩ rằng chúng ta đều có
thể biến thái như lão đại sao! Thoáng cái đã vọt lên rồi. Đi thôi, chúng ta có công phu ở chỗ này nhàn rỗi, còn không bằng dành thời gian vào