- Mẹ kiếp, tiểu tử cho rằng mình là ai?
Hùng vương Basi Lu nói Viêm Hoàng ngữ còn kém xa Klinsmann, nhưng lời nói đông cứng của
hắn cũng làm không khí rung động lắc lư.
- Lăn xuống đi.
Lời này không phải Tề Nhạc nói, mà là Klinsmann.
Basi Lu lặng đi một chút, trong mắt tràn ngập lửa giận, sáu gã người
gấu cuồng bạo bị thương nhẹ bước tới một bước, mặt đất run rẩy kịch
liệt.
Klinsmann đưa lưng về phía người gấu, giống như không phát hiện cái gì, thanh âm lạnh như băng vang lên lần nữa.
- Tôi không muốn nói hai lần.
Vào lúc này, cánh sau lưng của hắn biến thành màu vàng, trên cánh màu vàng có mạch máu tươi đỏ hiện ra vô cùng quỷ dị.
Hít sâu một hơi, dù sao Basi Lu không phải người ngu, từ cánh màu vàng
này hắn hiểu được một ít thứ gì đó, không nói gì thêm, giơ tay lên, ngăn người người gấu tiến lên.
Klinsmann vẫn nhìn chằm chằm vào
con mắt của Tề Nhạc, ánh mắt đảo qua cánh tay phải bành trướng hai màu