Giải Trĩ nói:
- Không ngủ thì làm gì? Tôi sống hơn ba ngàn
năm, phần lớn thời gian đều dùng tu luyện mà vượt qua. Hiện tại thật vất vả không cần phải tu luyện nữa, đương nhiên phải nghỉ ngơi bù lại thời
gian ba ngàn năm rồi. Hơn nữa, trong quá trình tôi ngủ cũng không ngừng
suy nghĩ. Còn nữa, tiểu tử anh cũng quá lớn mật. Lần sau nếu anh cứ tiếp tục tu luyện như hôm qua, chỉ sợ tiềm lực của anh sẽ phát tiết ra như
tháo nước đấy. Đến lúc đó, sau này không có khả năng tiến quân lên tầng
thứ cao hơn, khi đó muốn khóc cũng không khóc được.
Tề Nhạc cười nói:
- Được rồi, anh ngủ đi, tôi sẽ cẩn thận mà.
Giải Trĩ lại tiến vào trạng thái ngủ say, Tề Nhạc nhìn mọi người, nói:
- Tôi thấy hiện tại mọi người cũng không nghĩ ra ý kiến gì khác. Dù sao chúng ta còn chưa biết cụ thể thánh nguyên là thứ gì, chỉ có đi tới Đại Lý trước rồi nói sau. Như Nguyệt, em nên mua vé máy bay cho mọi người,