Tề Nhạc nhẹ nhàng nhảy lên, đi vào trong Sùng Thánh Tự, vừa
mới đi vào phạm vi của chùa, cổ uy áp cường đại kia xuất hiện lần nữa, hoặc là nói, uy áp này luôn tồn tại. Đối với người của Phệ Hồn Đường mà nói. Đây có thể là áp lực thật lớn, nhưng đối với Tề Nhạc mà nói, cổ áp lực này không có bao nhiêu ảnh hưởng.
Với tư cách là người
kế thừa huyết mạch Kỳ Lân, cho dù lúc trước khi thực lực còn yếu đối mặt với uy áp bốn tộc trưởng còn không làm hắn lùi bước, uy áp hiện giờ có
thể làm cho hắn lùi bước được hay không đây?
- Khổ hải vô biên, quay đầu là bờ, chẳng lẽ trí nhớ của các vị không được tốt sao?
Âm thanh già nua to lớn vang lên lần nữa.
Xá Lợi Thủ Châu trên cổ tay Tề Nhạc đột nhiên sáng lên, hào quang lóe
lên, hào quang này dung nhập vào cổ uy áp ở chung quanh, trước đó Tề
Nhạc còn dùng vân lực khống chế bản thân nhưng hiện tại không còn nữa.