Tề Nhạc nhìn thấy Klinsmann, đột nhiên hắn cười lên.
- Xem ra, Hấp Huyết Quỷ Thân Vương các hạ phi thường coi trọng Tình Nhi a.
Nghe Tề Nhạc nâng Hứa Tình lên, thần kỳ, sâm lãnh trên mặt Klinsmann biến mất vài phần, trong mắt toát ra ánh mắt nhu hòa.
- Đúng vậy, trên thế giới này, không có gì quan trọng hơn em gái của tao. Cho dù là tính mạng của tao.
Minh Minh đi tới bên người Tề Nhạc, cả giận nói:
- Chuyện này là hoang tưởng, nếu như anh ưa thích Tình Nhi, thì không lẽ phải biến nàng thành Hấp Huyết Quỷ sao.
Klinsmann có chút điên cuồng:
- Biến thành Huyết tộc thì như thế nào? Huyết tộc chúng ta có tính mạng vô hạn, chỉ cần có tao ở đây, em gái của tao sẽ không già yếu, đây
không phải thứ nữ nhân yêu quý nhất sao? Những thứ nhân loại các ngươi
không làm gì được. Tao chỉ suy nghĩ cho em gái của mình chứ.
Tề Nhạc giữ chặt không cho Minh Minh lao ra, cười nhạt một tiếng, nói:
- Đã như vầy, chuyện hôm nay tới đây thôi.
- Tề Nhạc.
Minh Minh có chút bất mãn hô to một tiếng.
Tề Nhạc mỉm cười, nói:
- Nhưng mà, chúng tôi cho anh đi, cũng không có nghĩa là bọn họ chịu.
Vừa nói, Tề Nhạc chỉ chỉ vào sau lưng đám người Hắc Ám Quốc Hội.
Trong nội tâm Klinsmann cả kinh, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy hơn mười
đạo thân ảnh lặng lẽ tiếp cận, khí tức này hắn vô cùng quen thuộc.
- Hèn hạ, là người của giáo đình.
Tề Nhạc cười nhạt một tiếng, nói:
- Đúng vậy, chính là bọn họ. Thẳng thắn mà nói, tôi cũng không phải ưa
thích người của giáo đình, bọn họ giống như cảnh sát trong phim vậy, khi chuyện mọi chuyện kết thúc thì mới xuất hiện. Nhưng mà, hiện ở nơi này, sự xuất hiện của bọn người giáo đình mang lại uy hiếp trí mạng cho
người khác.
Tề Nhạc vừa dứt lời, âm thanh của Nhạc Nguyên vang lên.
- Tề tiên sinh, thật sự xấu hổ, chúng tôi tới muộn. Nhận được tin tức