Tề Nhạc cuối cùng nhìn thoáng qua Như Nguyệt sau đó hít sâu một hơi, leo lên đỉnh tháp bằng một cái thang có chút thô sơ.
Nhìn bóng lưng Tề Nhạc ly khai, Trát Cách Lỗ than nhẹ một tiếng, nói:
- Hy vọng có thể bình an vượt qua kiếp nạn này.
Sùng Thánh đại sư nói:
- Trát Cách Lỗ, chúng ta cũng nên bắt đầu chuẩn bị. Những hài tử như
các ngươi đều còn trẻ, chúng ta không được công kích mà phải là bảo vệ
tốt mỗi một người an toàn.
Trát Cách Lỗ gật nhẹ đầu đáp:
- Ý tứ của đại sư, tiểu tăng đã rõ. Chúng ta bắt đầu đi.
Vừa mới nói xong, Trát Cách Lỗ khoanh chân ngồi đối diện với Sùng Thánh đại sư, Phật quang nhàn nhạt dần dần từ trong cơ thể hắn hiện lên, cùng các chiến sĩ cầm tinh thủ hộ thần tiến nhập trạng thái nhập định.
Tề Nhạc rất nhanh đi tới đỉnh tháp, một bên leo một bên vừa thỉnh
thoảng nhìn ra ngoài Thiên Tầm tháp từ cửa sổ. Tháp này quả thực hùng
vĩ, từ cửa sổ nhìn ra, thân tháp tựa hồ muốn khuynh đảo, cảm giác phi
thường kỳ diệu.
Càng lên hướng lên trên, năng lượng không ổn