Tề Nhạc vốn sững sờ một chút, nhưng hắn rất nhanh hiểu ý tứ của Viêm Hoàng hồn, cau mày nói:
- Các anh tựa hồ giống như đá quả bóng về phía tôi a.
Thiên Hồn cười khổ, nói:
- Người anh em, tôi cũng không gạt anh. Bởi vì Tuyết Hồn sợ lửa nên
hiện giờ không thể để cô ấy ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, e sợ sẽ nguy
hiểm. Dù sao thì cô ấy cũng là phần tử của chúng tôi, chúng tôi nhất
định phải cân nhắc an toàn của cô ấy. Mà năng lực Tuyết Hồn thật sự quá
mạnh mẽ, mỗi lần cô ấy bạo động đều khiến chúng tôi rất phiền não.
- Không phải chúng tôi đổ trách nhiệm lên người anh, chỉ là cảm thấy cô ấy đi theo anh sẽ an toàn hơn một chút. Anh xem, cô ấy thân cận với anh như vậy, hơn nữa anh lại có năng lực hạn chế cô ấy. Dưới tình huống này có lẽ anh có thể giúp cô ấy thoát khỏi cơn ác mộng kia. Tuy tôi không
biết cơn ác mộng kia như thế nào nhưng tôi nghĩ Tuyết Hồn đi theo anh