Thời gian từng giây trôi qua, thời điểm đám lửa ở trung tâm dập tắt, rốt cuộc tiếng hoan hô trong thung lũng dừng lại. Tề Nhạc phát hiện.
Nhân số các bộ lạc trong thung lũng ít đi, một số nam nữ trẻ tuổi nhảy
múa cũng ít đi. Không cần hỏi cũng biết bọn họ đi làm cái gì, Tề Nhạc
nhìn qua Văn Đình, trong nội tâm thầm nghĩ, nếu Đình Đình cũng chịu đánh dã chiến với mình thì tốt rồi.
Thời điểm Tề Nhạc nhìn qua Văn Đình, vừa vặn Văn Đình quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt dâm đãng kia, khuôn mặt đỏ lên. Nói:
- Nhìn cái gì đó?
Tề Nhạc cười hắc hắc, đưa tay lên mơn trớn gương mặt đẹp của Văn Đình, sau đó niết mặt Văn Đình một cái, nói:
- Em xem, trên mặt của em có thịt này. Nhìn tay em ăn kìa, toàn là dầu mỡ.
Văn Đình tức giận nói:
- Ăn với một thùng cơm như anh, không ăn nhanh thì còn thức ăn sao? Mau cho nước em rửa tay nào.
Tề Nhạc cười khổ nói:
- Thủy vân lực của anh không phải dùng như vậy...
Văn Đình lườm hắn một cái. Nói:
- Nhanh lên đi. Em còn muốn ăn trái cây đấy.
Tề Nhạc trợn mắt há hốc mồm nhìn nàng, phải biết rằng, hiện tại hắn đã
ăn no, đây là thời điểm chiến đấu hăng hái nhất, Văn Đình ăn cái gì cũng chẳng ít hơn hắn đâu, nhưng bây giờ còn muốn ăn trái cây, vô ý thức,
ánh mắt Tề Nhạc nhìn qua cái bụng bằng phẳng của Văn Đình, nói nhỏ:
- Ăn vừa vừa cẩn thận bị mập đấy.
Văn Đình nắm bàn tay to lớn của Tề Nhạc, nói:
- Em rất béo sao?
Tề Nhạc cười hắc hắc, nói:
- Không biết ah, nếu không, em cho anh ôm một cái, cảm giác xem có mập lên không nhé?
Tuy trong miệng nói lời trêu chọc, nhưng tay của hắn có lam sắc quang mang hiện ra.
Ánh sáng màu lam như vòng xoáy xoay tròn, thời điểm đảo qua da thịt của Văn Đình, đã lau đi dấu vết dầu mỡ trên tay và miệng.
Hi