Tề Nhạc kéo tay Văn Đình, ngồi vào ghế Y Nhược vừa chỉ, đột nhiên Y
Nhược ho khan hai tiếng, sắc mặt vừa chuyển biến tốt đẹp lại khó coi hơn lúc trước. Mà Long Giang lộ ra thần sắc khẩn trương, vội vàng lấy một
cây cỏ non thảo dược trong người ra, tự mình đưa vào miệng của Y Nhược. Y Nhược nuốt thảo dược này vào, sắc mặt mới khôi phục bình thường lần
nữa.
Thở dài một hơi, sắc mặt Y Nhược khôi phục vài phần hồng nhuận như trước, ánh mắt của nàng nhìn qua Tề Nhạc, trong mắt lộ ra hào quang không biết nên nói thế nào, nói:
- Nói cho tôi biết,
các vị từ đâu tới đây. Trong ấn tượng của tôi, Kỳ Lân nhất tộc chúng ta
hình như không có người nào giống như anh cả.
Tề Nhạc sững sờ một chút, hắn cũng không biết nên trả lời như thế nào vấn đề Y Nhược