Vành mắt Y Nhược đỏ lên, đương nhiên nàng biết rõ, một hài tử
không có mẹ là chuyện thống khổ cỡ nào. Vươn tay, bắt lấy đầu vai của Tề Nhạc. Hai mắt nhìn qua Tề Nhạc đỏ bừng như sắp rơi nước mắt, rung giọng nói:
- Đương nhiên có thể. Nếu như có một hài tử như con, như vậy đó là kiêu ngạo của mẹ!
Nước mắt không thể khống chế được nữa, Tề Nhạc phịch một tiếng quỳ
xuống đất, âm thanh của hắn run rẩy, bờ môi động động, phải mất suốt một phút đồng hồ, hắn mới từ trong miệng gọi một tiếng suốt hai mươi năm
qua chưa từng gọi qua.
- Mẹ... Mẹ ơi...
Y Nhược ôm đầu Tề Nhạc kéo vào ngực của mình, nước mắt chảy xuống, Tề Nhạc rúc
trong ngực nàng, tâm của hắn chưa từng kích động như hiện tại, hắn chưa
bao giờ nghĩ tới, sau khi đi vào thời đại viễn cổ cự thú, mình lại có