Y Nhược chậm rãi gật gật đầu, thời điểm này, nàng đã không biết mình nên nói với Tề Nhạc cái gì.
Trở lại gian phòng của mình, biểu lộ của Tề Nhạc không có gì khác cả, nhìn hắn lúc này như chẳng có chuyện gì xảy ra.
- Y Nhược tiền bối tìm anh có việc gì?
Văn Đình hỏi.
Tề Nhạc mỉm cười nói:
- Không có gì, mẹ chỉ nói cho anh biết chúng ta đi gặp vương của thần
thú, phải đi một đoạn đường không ngắn. Dặn dò anh trên đường phải chiếu cố kỹ hai người các nàng, phải cẩn thận. Dù sao thời đại này hung thú
phi thường hung hăng ngang ngược.
Văn Đình có chút nghi hoặc nói:
- Chỉ có những chuyện này sao?
Tề Nhạc gật gật đầu, biểu lộ của hắn nhìn không có chút sơ hở nào.
Văn Đình nhàn nhạt nhìn qua Tề Nhạc, nàng không nói thêm cái gì, dù
sao, hai người không chỉ một lần vào sinh ra tử với nhau một lần, nàng
biết rõ, mặc dù bề ngoài thì nàng còn chưa chấp nhận tình cảm của Tề
Nhạc, nhưng mà sâu trong nội tâm đã sớm đem tính mạng của mình và Tề