Hai người đến đại sảnh bên trên. Tề Nhạc nhận ra năng lực tàng hình của
mình vẫn không thể thi triển được. Xem ra chỉ còn có chờ rời khỏi nơi
đây rồi tính. Hiện giờ hắn chỉ chờ đợi ra đến ngoài rồi năng lực tàng
hình khôi phục, nếu không thì muốn dẫn Lãnh Nhi bình an rời khỏi nơi đây là chuyện không thể. Dù sao, hắn cũng phải bận tâm đến sự an toàn của
Lãnh Nhi.
Nắm chặt lấy hai tay Lãnh Nhi, Tề Nhạc mỉm cười hỏi:
- Cô có sợ không?
Lãnh Nhi vốn đang nhìn pho tượng con chim màu đen có bốn đôi cánh kia, nghe thấy hắn hỏi thì quay đầu lại, nhu mì cười nói:
- Tôi không sợ, ở cạnh anh khiến tôi cảm thấy rất an toàn.
Đối mặt với mỹ nữ như thế, dục vọng muốn bảo vệ nàng tràn ngập toàn thân hắn:
- Chỉ cần tôi sống, tôi nhất định sẽ không để cô bị thương tổn.
Lãnh Nhi thật quá đẹp, nếu không thì Tề Nhạc chưa chắc đã nói ra lời
như vậy. Nhất là lực hấp dẫn mạnh mẽ kỳ quái của nàng ta, cho dù tâm chí không bị ảnh hưởng, Tề Nhạc vẫn tràn đầy hảo cảm với cô ta.
Lướt tới trước, Tề Nhạc mang theo Lãnh Nhi đi tới trước cổng vòm. Hắn