- Mạc Đạm Đạm, cô có biết cái gì là nặng nhẹ không, tôi gọi điện thoại
về có chính sự, cô chạy nhanh gọi Như Nguyệt đến nghe nhanh.
- Thôi đi...anh thì có chuyện chính sự gì, còn không phải những chuyện
yêu đương kia sao. Không nhìn ra, anh rất là bác ái đó a! Thoáng một
phát nhiều một người, lão nương cũng không thể không bội phục anh. Bất
quá, tôi sẽ không để các nàng nghe đâu. Hừ hừ, anh không cần phải đánh,
có đánh cũng vô dụng.
- Ta kháo, Mạc Đạm Đạm, cô cái con bò này, cô chờ đó cho tôi.
Tề Nhạc nổi giận đùng đùng nói.
Mạc Đạm Đạm vừa nghe được thanh âm tức giận của hắn càng thêm đắc ý:
- Thì thế nào? Anh đánh tôi à? Tốt, đến đây đi, tôi chờ anh.
Tề Nhạc thở sâu, miễn cưỡng bình phục lửa giận trong lòng mình:
- Mạc Đạm Đạm, cô nghe rõ đây, tôi mặc kệ cá nhân cô đối với tôi có ý