Y phục trên người đã biến mất. Thân thể của Văn Đình óng ánh như hồng bảo thạch, nhiệt độ cực cao cũng làm Vũ Mâu phải lui bước lại nhìn qua Văn Đình cùng Tuyết Nữ đứng trước người Tề Nhạc, trong ánh mắt của
nàng xuất hiện một tia vui mừng.
Nhưng mà ẩn sau vui mừng còn có cô đơn thật sâu, thậm chí là một tia sợ hãi.
- Đình Đình dừng lại đi. Không nên làm như vậy, Nếu như em hi sinh để cứu anh thì anh cũng không muốn sống một mình đâu.
Trong nội tâm Tề Nhạc hoảng hốt, lúc này hắn đã hoàn toàn hiểu rõ cách
Tuyết Nữ cùng Văn Đình cứu sống mình cần cái gì rồi, đây là hai tính
mạng đấy! Hắn thật sự hối hận nếu mình không vì nữ nhân thì không thế
này, hắn hiểu Vũ Mâu quá ít, nếu không thì làm gì có chuyện ngày hôm
nay?
Văn Đình cũng không có ngừng hành động của mình lại.
- Đồ ngốc, không kịp rồi. Em đã thiêu đốt xá lợi rồi đấy. Tuy lúc