Toàn thân Thực Vật Hồn lâm vào ngốc trệ đứng nguyên tại chỗ, trong đôi
mắt đẹp dịu dàng có một vệt nước mắt hiện ra. Nàng ngơ ngác nhìn qua
Tề Nhạc và dây leo bao quanh thân thể cũng không ngăn được nàng run rẩy.
- Ca ca, em đã nói chuyện được rồi.
Tề Nhạc nở nụ cười hiểu ý.
- Chúc mừng em Thực Vật Hồn muội muội. Đáng tiếc anh không có chính
thức nhìn thấy bộ dáng của em hiện giờ. Sở dĩ vừa rồi anh nhìn thấy là
thông qua dây leo em phóng thích ra ngoài. Chỉ cần em thu hồi nó thì anh không còn nhìn thấy cái gì a.
Gương mặt Thực Vật Hồn đỏ lên, nàng lúc này cũng bất chấp ngượng ngùng cái gì. Mười tám năm ah, mười
tám năm nay nàng mới có được năng lực nói chuyện, loại cảm giác vui