Mọi người giãy dụa từ trong tuyết đứng lên, lúc này hai mắt nhìn nhau. Hồ Quang chửi bới một tiếng.
- Chó má, chẳng lẽ mới tập huấn ngày đầu tiên thì toàn quân bị diệt rồi sao. Hôm nay có quá nhiều chuyện kỳ lạ a, mới có vòi rồng thì gặp tuyết lỡ, không biết có phải nhân phẩm chúng ta quá kém hay không.
Yến Tiểu Ất lúc này vẫn không quên đấu võ mồm với Hồ Quang.
- Không phải nhân phẩm chúng ta quá kém mà là nhân phẩm của anh quá kém, kết quả liên lụy mọi người.
Hồ Quang vừa muốn phát tác Quản Bình lại mở miệng.
- Được rồi, không nên nói những chuyện này nữa, chúng ta nhanh chóng
cứu người khác đi, có thể cứu ra bao nhiêu thì cứu bấy nhiêu. Không
biết Tề Nhạc có phát hiện tình huống bên này hay không, nếu như có hắn ở đây thì có lẽ còn có thể cứu nhiều người a.
Hiện tại hắn
chỉ hy vọng Tề Nhạc nghe được âm thanh tuyết lỡ mà qua cứu bọn họ, như
vậy ít nhất cũng cứu được nhiều người một chút, tuyết lỡ là thiên tai
của tự nhiên, cũng không biết những đồng đội bọn họ bị cuốn đi nơi nào