Trong lòng thầm mắng, con mụ Kính Trung Tiên này, rõ ràng là ganh tị mà, nhưng mà, ả ta đã nói như thế thì mình có cách nào chứ?
Trong mắt chợt lóe sáng, Tề Nhạc chợt nảy ra ý hay, chiếc… áo ngực màu bích lục này hiển nhiên là Kính Trung Tiên dựa theo bản thế của Côn Lôn Kính mà biến ảo thành, khẳng định không phải là ảo ảnh. Nàng ta đã nhận
Tuyết Nữ à chủ, liền không có khả năng xúc phạm Tuyết Nữ, mà nếu Kính
Trung Tiên với Côn Lôn Kính là một bản thể. Hừ! Mi không phải là không
cho ta thân mật với Tuyết Nữ hay sao? Được lắm! Ta muốn nhìn xem, tên
Kính Trung Tiên nhà mi thừa nhận dục vọng của ta như thế nào.
Đưa tay lôi Tuyết Nữ đang mang vẻ mặt mất mát sang, để cô ngồi trên đùi
mình, nhẹ nhàng gạt mái tóc dài từ bên vành tai ra đằng sau, sau đó, Tề Nhạc ôn nhu hôn lên môi cô. Từ nhẹ nhàng dần chuyển sang mãnh liệt,