Tề Nhạc cừng chiều nhéo nhéo cái mũi cô, nói:
- Cô bé ngốc, đêm qua chúng ta vừa mới trở lại, hơn nữa em còn mệt như thế, sao lại không nghỉ ngơi trước một chút chứ? Chuyện hôm nay cũng chẳng gấp gáp trong
ngày như thế.
Tuyết Nữ mỉm cười nói:
- Anh thật sự không
vội sao? Chỉ sợ là không đúng thế đi. Dù sao thời kỳ cự thú viễn cổ có
rất nhiều nhân tố không biết, tuy rằng em thật hi vọng luôn có thể ở
cùng một chỗ với anh, nhưng mà chỗ mẹ Như Nguyệt còn rất cần anh, chỉ có say khi chấm dứt được chuyện này rồi chúng ta nhanh chóng chạy trở về.
Tuyết Nữ hiểu lòng người, hiểu lý lẽ như thế, làm cho Tề Nhạc không khỏi càng thêm yêu mến cô thêm vài phần, nói:
- Tuyết nhi của anh thật sự là càng ngày càng ngoan, thế thì chúng ta tới nhà kho một chuyến đi, mang toàn bộ hoa quả đi cất, sau đó chuẩn bị
chỉnh thể mang cất vào hộp rồi tiến hành tiêu thụ. Vừa rồi anh cũng đã