Trong lúc nhất thời cả gian phòng vang lên tiếng súng dày đặc, cho dù có ống giảm thanh thì âm thanh phốc phốc vang lên rất rõ trong phòng.
Tề Nhạc không có động. Bởi vì hắn mà động thì Nguyệt Quan phía sau sẽ
trúng đạn. Ngân sắc quang mang không hề báo hiệu hiện ra trước người của hắn. Hào quang nhàn nhạt ngưng tụ thành một tấm chắn, tấm chắn diện
tích rất lớn, lấy Tề Nhạc làm trung tâm và trong phạm vi mấy mét vuông
chung quanh hoàn toàn bao phủ vào bên trong.
Bất luận là viên đạn gì cũng không thể oanh kích được lớp sa mỏng do hào quang màu bạc biến
thành, chỉ có thể mang theo từng đạo rung động nhàn nhạt mà thôi, căn
bản không có khả năng xuyên qua.
Một tia sát cơ từ trong mắt Tề