Cuộc chiến lần này ở Hắc Thạch quan song phương chết và tổn thương gần vạn người.
Cao phu nhân cùng với Bùi Thục Anh thương nghị cảm thấy Lý Ngôn Khánh sát nghiệp thật sự quá nặng.
Vì vậy mang theo Trưởng Tôn Vô Cấu, Bùi Thúy Vân còn có cả Mao Tiểu Niệm mời Thiếu Lâm tăng nhân vãng sinh cho người chết.
Đây cũng là một phương thức rửa tộ.
Mặc kệ Hắc Thạch quan đại thắng, Lý Ngôn Khánh không trực tiếp giết gần một vạn người này nhưng hắn cũng tham dự vào.
Tâm Duyến Tự do Lý Ngôn Khánh xây dựng, Cao phu nhân bọn họ tụng vãng sinh
chú ở trong chùa mười ngày, chuộc đi sát nghiệt của Lý Ngôn Khánh ở Hắc
Thạch quan.
Trưởng Tôn Vô Kỵ cùng Ngôn Khánh nhìn nhau cười khổ:
- Đã qua mấy ngày rồi?
- Hôm nay là ngày thứ ba.
- Vậy trong nhà còn có ai, Tiết đại lang có ở đây không?
- Tiết đại lang sáng sớm đã tới điền trang chưa trở về, tuy nhiên Tiết nương tử vẫn còn ở nhà vì thân thể không tốt.
Trưởng Tôn Vô Kỵ gãi đầu:
- Nếu vậy thì, Ngôn Khánh chúng ta vào nhà uống miếng nước sau đó đi tìm lão Tiết.
- Ừ.
Lý Ngôn Khánh cùng với Trưởng Tôn Vô Kỵ bước vào trong phủ, chợt nghe
Tượng Long hí dài một tiếng như rồng ngâm, có phần phẫn nộ, Lý Ngôn
Khánh liền quay đầu nhìn sang thì thấy Tượng Long lân giáp nơi cổ lóe
sáng, hí dài không ngừng.
Ở cách Tượng Long không xa là một đứa bé.
Xem tuổi tác cũng chỉ khoảng bốn năm tuổi, vô cùng cường tráng, phấn điêu ngọc mài, trông rất đẹp mắt.
Hắn cầm lấy một tảng đá không sợ chút nào ném về phía Tượng Long.
Mà ở phía sau hắn là một vườn hoa.
Mấy phu nhân vội vàng chạy tới, còn lớn tiếng gọi:
- Tiết Lễ, mau chạy ra.
Một nữ tử tuổi tác cũng không lớn, ước chừng mười bảy mười tám, khuôn mặt tú mĩ thấy cảnh tượng vậy thì sợ hãi.
Tượng Long lao tới phía trước, lực đạo hề tầm thường.
Đừng nói là một đứa bé cho dù là người trưởng thành cũng đừng mơ cản được.
- Tượng Long trở về đi.
Thấy đứa bé trong chốc lát nữa bỏ mạng trước vó của Tượng long, Lý Ngôn Khánh liền la lên.
Hài nhi kia sắc mặt tuy trắng bệch nhưng vẫn quật cường đứng ở chỗ cũ, như