Tuy nhiên Lý Ngôn Khánh rất nhanh suy nghĩ được huyền cơ trong đó.
Xem ra cô cô nhắc nhở ta không cần phải ôm lấy một cái cây đã mục nát, có
lẽ Bùi Thục Anh đã nhìn thấy, Tùy Thất đã khó có thể bền bỉ nữa.
Ngôn Khánh trong lòng đột nhiên cao hứng trở lại.
Cô cô còn quan tâm tới ta như vậy cho thấy trong lòng nàng còn có ta.
- Lão Thẩm Phù sơn ở nơi nào?
Thẩm Quang khẽ giật mình.
- Phù sơn có không ít, Lĩnh Nam cũng có, Lâm Truy quận cũng có... thiên
hạ Phù sơn có tới bảy chỗ, tuy nhiên noroi danh gần đây là ở Đan dương
quận, ở Đan Dương quạn có hai tòa núi, một tòa là Phù Độ sơn, một tòa là Phù Thiếu sơn. Viên Thành Thủ, Viên chân nhân từng tu hành qua ở Phù Độ sơn.
Đan Dương quận Phù Độ sơn?
Lý Ngôn Khánh nhớ kỹ cái tên này.
- Lão Thẩm ngươi lập tứ tuyển ngươi hừng đông tiến tới Đan Dương quân cầu kiến quận úy Phòng Kiều.
Nói xong Ngôn Khánh trở về thư phòng.
Thế cục Giang Nam không quá ổn định.
Bùi Thục Anh lúc này đi Đan Dương quận thật nguy hiểm, tuy nhiên không cần
phải lo lắng có Phòng Ngạn Khiêm, Phòng Huyền Linh, Tạ Ánh Đăng ở Đan
Dương quận chấp chưởng binh quyền, Bùi Thục Anh ở Đan Dương quận được ba bọn họ trông nom chắc sẽ không có vấn đề gì.
Sau khi viết thư xong cho Phòng Huyền Linh, Lý Ngôn Khánh đẩy cửa sổ ra, đứng ở bên cạnh đó.
Hắn ngửa mặt lên trời ngưng mắt nhìn sao sáng chói trên đó, hai tay chắp trước ngực, nhẹ giọng nói:
- Cô cô, cô cô cũng phải bảo trọng.
Một chiếc xe từ từ lăn bánh tới Củng huyện.
Trên xe cắm một lá cỡ, viết chữ Dương rất to, có rất nhiều người hầu đi theo, lộ ra sự uy vũ đặc biệt.
Khí phái như thế ngoại trừ là xe của Huỳnh Dương quận trưởng, Tuân vương Dương Khánh thì còn có thể là ai?
Xe đi vào trong huyện thành Củng huyên, có thị vệ đến trình công văn, Liễu Chu Thần cũng không xuống xe, vén rèm nhìn ra bên ngoài.
Một hồi vó ngựa truyền tới từ phía sau cỗ xe.
Liễu Chu Thần xuyên qua cửa sổ mà nhìn lại thì thấy một độ kỵ mã nhanh như