Đây cũng là nguyên nhân hắn bộc lộ thân phận của Đóa Đóa nhưng không nói cho Liễu Chu Thần biết Lý Ngôn Khánh chính là con của mình, xem ra
Huỳnh Dương quận phức tạp hơn so với suy nghĩ của hắn rất nhiều.
Lý Hiếu Cơ nghĩ tới đây, chau mày đứng dậy đi xuống lầu.
Đêm khuya rơi xuống một trận mưa, xóa tan nóng bức của mù hạ.
Vương Hoàng đi vào cửa hông của huyện nha, tự mình tới hồ nước sau hậu hoa
viên, trong đình vang rền những tiếng ếch kêu, Sài Hiếu Hòa ngồi ở trong đó, kế bên treo một chiếc đèn lồng, đang cầm sách xem vô cùng chăm chí, tựa hồ đối với những tiếng ếch kêu kia không thèm để ý chút nào, Vương
Hoàng tiến tới hắn mới ngẩng đầu nhìn lại.
Buông quyển sách ra, Sài Hiếu Hòa mỉm cười.
Vương Hoàng hỏi:
- Tiếng ếch kêu ồn ào như vậy, mà Sài công vẫn có thể yên ổn mà đọc, định lực này đúng là cao minh.
Sài Hiếu Hòa cười ha hả:
- Trong lúc rảnh rối đấu khí với đám súc sinh này mà thôi, lúc đầu ta
cũng có ảnh hưởng nhưng về sau chúng ta càng ồn ào ta càng tìm cách cho
mình tĩnh tâm, dần dà sự ồn ào của chúng chỉ giống như là gió mát thổi