Lý Ngôn Khánh hít sâu một hơi tiến về phía trước bảy bước:
Bất tri kim tịch thị hà tịch,
Thôi xúc dương thai cận kính thai.
Thùy đạo phù dong thủy trung chủng,
Thanh đồng kính lý nhất chi khai.
Dịch nghĩa:
Không biết tối hôm nay là tối nào,
Trong lòng lại thúc giục tới giá gương.
Ai nói phù dung (hoa sen) chỉ mọc trong nước
Từ thanh đồng kính cũng có một bông nở ra.
Tam dịch thơ:
Không biết tối nay sao khác lạ,
Trong lòng thúc giục tới giá gương.
Ai nói phù dung mọc trong nước,
Từ thanh đồng kính một nở ra.
Câu thơ này ca ngợi Bùi Thúy Vân như là bông sen trong nước, mang nàng so
sánh với Vu Sơn thần nữ, mà Lý Ngôn Khánh chính là phong lưu Sở Tương
Vương.
Lô Tổ biến sắc, bảy bước thành thơ, thật là tài giỏi.
Thơ hay quan trọng là có phần hợp với thực tế, Lý Ngôn Khánh lấy tam nữ cũng phong lưu giống như Sở Tương vương.
Tiết Thu ở phía sau vỗ tay kêu to:
- Thơ hay, nương tử mau mau đi ra.
Ở trên lầu, Bùi Nhân Cơ cũng không khỏi thở dài một hơi, gật đầu khen:
- Tên Lý gia tử này đúng là nhanh trí, Thúy Văn gả cho hắn cũng không oan.
- Ngươi mở miệng ra là gọi gia tử, người ta đường đường là Ngỗng công tử, ngươi xưng hô như vậy không phải không nhã nhặn sao?
- Tẩu tẩu nói đúng.
Bùi Nhân Cơ trong lòng thầm nói: Hảo hán không đấu khẩu với nữ tử.
Lý Ngôn Khánh tiến lên phía trước bỗng Trưởng Tôn Vô Kỵ lại đem một đám người ngăn lại.
- Ngôn Khánh khoan đã.
- Vô Kỵ ngươi cũng làm khó ta?
Trên khuôn mặt tròn trịa của Trưởng Tôn Vô Kỵ hiện ra vài phần vui vẻ.
- Ta không phải muốn làm khó ngươi nhưng mà Bùi nương tử có thúc trang
thơ, Quan Âm tỳ nhà ta cũng cần phải có, như vậy đi nể tình chúng ta
quen biết nhiều năm ta cũng không làm khó ngươi, ngươi đi bảy bước làm
thơ cho Bùi nương tử vậy thì cũng phải đi bảy bước làm thơ cho Quan Âm