Trưởng Tôn Vô Kỵ và Tiết Thu người tung người hứng khiên cho Lý Ngôn Khánh hết đường lui.
Ngôn Khánh lúc này mới nhớ lúc trước hắn tới Củng huyện đúng là có một
chuyện nhưng mà khi đó hắn chỉ đáp ứng tìm sư phụ cho hai người bọn
chúng, đâu có đáp ứng là thu bọn chúng làm đệ tử.
Lý Ngôn Khánh hiện tại vẫn chưa chuẩn bị tốt.
Nhưng đúng như Tiết Thu đã nói lễ bái sư đã thông qua hắn cho dù muốn đổi ý cũng không được.
Nhìn Trưởng Tôn Vô Kỵ và Tiết Thu cười trộm Lý Ngôn Khánh biết rõ đây nhất định là thủ bút của hai người bọn họ.
- Các ngươi.
Ngôn Khánh cười khổ lắc đầu.
Trưởng Tôn Vô Kỵ thì hắc hắc cười không ngừng:
- Thế nào một chiêu này của ta lợi hại không? Ta đã nói hắn nhất định sẽ đáp ứng mà.
Lý Ngôn Khánh đỡ Tiết Lễ và Tống Lệnh Văn đứng lên, sau đó vỗ đầu hai người.
- Ta trước kia đã đáp ứng truyền nghệ cho hai người bọn họ, ta cũng không đổi ý, các ngươi bái ta làm sư phụ, ngày sau phải nghe theo lời của ta, yêu cầu của ta rất nghiêm khắc, nếu các ngươi không đáp ứng được sẽ bị
ta trách phạt, đến lúc đó các ngươi muốn rời bỏ thì đã không dễ dàng như bây giờ, các ngươi phải rõ ràng nếu như đồng ý thì ta sẽ thu làm đệ tử, còn không hiện tại đổi ý vẫn còn kịp.
Tiết Lễ ngẩng đầu nói:
- Đệ tử không sợ khổ.
- Đệ tử cũng không sợ khổ.
Ngôn Khánh dùng sức xoa bóp hai gò má:
- Các ngươi muốn tìm cái chết thì ta cho các ngươi thỏa nguyện.
- Đệ tử bái kiến sư phụ.
- Khoan đã.
Đúng lúc này Đỗ Như Hối đã bước ra ngăn cản Đỗ Như Hối.
Nhìn vẻ mặt cười gian của hắn, Lý Ngôn Khánh lập tức biết rằng có chuyện không tốt.
- Lão Đỗ, huynh lại muốn thế nào?
- Tính toán ra, ta và đệ kết bạn sớm nhất phải không?
Lý Ngôn Khánh gật đầu:
- Đúng thế, sáu tuổi ta đã nhận thức huynh, cũng là điều hối hận nhất ở kiếp này.
- Đệ hối hận hay không hối hận ta mặc kệ, nhưng chúng ta đã kết bạn sớm
như vậy, đệ làm sao có thể nặng bên này, nhẹ bên kia đúng không?
Đỗ Như Hối nở ra nụ cười đắc ý.
- Được rồi, huynh có lời gì thì cứ nói đi.
- Nếu đệ đã thu nhận hai đệ tử thì chắc cũng không quan tâm tới việc thu nhiều hơn một người?
- Đệ cũng biết, ta có một đứa con trai độc nhất tên là Đỗ Hà, năm nay
cũng tám tuổi, ta muốn tìm cho nó một sư phụ nhưng chưa tìm được người