Hiện tại Lý thị như tên đã trên dây.
Cho nên Ngôn Khánh con ở Huỳnh Dương làm việc cho tốt, đợi sau khi thiên hạ đại định, cha hứa mỗi ngày sẽ cùng con nói chuyện.
Lý Ngôn Khánh thật sự không biết khuyên bảo thế Lý Hiếu Cơ thế nào cho tốt.
Hồi lâu sau hắn mới nhẹ giọng nói:
- Chuyện này khi nào thì khởi hành?
- Ta nghĩ thời cuộc gấp gáp, ta sớm một ngày trở về thì có thể giúp thúc phụ con phân giải ưu sầu sớm một ngày.
Cho nên trời sáng là ta sẽ đi, con chớ khích lệ, cha cam đoan với con đây là lần cuối cùng cha cùng con ly biệt, được không?
Lý Ngôn Khánh run rẩy hai gò má, sau đó cúi thấp đầu xuống.
- Cha, con đi pha trà cho cha.
- Được được, được, con là diệu thủ pha trà, ta phải thưởng thức.
Phụ tử hai người ngồi xuống trước cửa hiên, Lý Hiếu Cơ vẫn như lúc ở Học xá năm đó, thân dựa vào cột hành lang, thưởng thức cảnh sắc, cùng với Ngôn Khánh không nói một lời.
Mà Ngôn Khánh thì lẳng lặng nghiền trà nấu nước sôi, phụng dưỡng phụ thân.
Bọn họ bắt đầu nói chuyện với nhau từ chuyện Ngôn Khánh tới đất Thục cho tới chinh chiến Cao Ly.
Lời nói tựa hồ như không bao giờ hết.
Lý Hiếu Cơ khi thì cười to, khi thì lộ vẻ đau khổ.
Mà Ngôn Khánh thì cố gắng giữ vẻ tươi cười, thỉnh thoảng nghênh hợp ngôn ngữ với Lý Hiếu Cơ.
- Con à, cha cả đời lưu ly không có thành tựu.
- Cuộc đời này sự tự hào duy nhất chính là có đứa con như con, con tài
trí cao tuyệt, hơn nữa làm việc cũng ổn trọng, tuy nhiên ổn trọng quá
cũng khiến cho nhiều lúc mất đi cơ hội.
- Ngôn Khánh trong Tam
Quốc chí, Tư Mã cùng với Gia Cát tranh giành nhau, Tư Mã vì e ngại mưu
kế của Gia Cát mà bỏ qua cơ hội cướp lấy thành, cho nên cẩn thận cũng
phải trung hòa, mới là tuyệt diệu.
Lý Ngôn Khánh nở ra nụ cười, lúc này Lý Hiếu Cơ tựa hồ không chỉ là phụ thân của hắn mà còn là tri kỷ hảo hữu.
Hai người trò chuyện một hồi vẫn chưa cảm thấy mệt mỏi.
Ngôn Khánh ngả vào lòng Lý Hiếu Cơ, trong miệng của Lý Hiếu Cơ thì phát ra