Thanh niên này thân cao chín xích giống như là một tòa sắt đen vậy thân hình rắn chắc, chính là cận vệ Thái Kiến Đức của Lý Mật.
- Bạn cũ?
Lý Mật buông sách nhíu mày đi ra khỏi phòng.
- Dẫn hắn tới đây.
Thái Kiến Đức khom người tuân mệnh vội vàng rời đi.
Một lát sau, chỉ thấy hắn mang tới một trung niên ăn mặc kiểu tiểu thương đi tới trước mặt Lý Mật.
Người này tuổi tác ước chừng 40 có vẻ rất đoan chính, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều đầy phong độ và lễ nghĩa, không giống người bình thường.
- Ngươi là người phương nào, tại sao dám mạo danh là cố nhân của ta?
Người trung niên mỉm cười:
- Tại hạ là Vương tố, nguyên là đệ tử của Vương thị Thái Nguyên.
- Lúc trước đại vương còn học ở trường từng cùng tộc đệ tại hạ vãng lai
mật thiết cho nên cũng gặp đại vương một lần, đại vương có nhớ Long Môn
Vương Thông không?
Lý Mật vỗ vỗ trán một cái rồi nói:
- Ta nhớ ra rồi, ngươi là Thế Kiệt đại huynh?
- Đại vương quả nhiên lợi hại.
- Mau mau ngồi xuống. Thế Kiệt huynh, nhoáng một cái đã mười năm, nếu không có đại huynh nói thì ta quả thực đã quên mất.
Thái Kiến Đức thấy hai người nhận ra nhau liền lui ra cửa khoanh tay đứng nhìn.
- Thế Kiệt, hiện tại huynh đang ở nơi nào? Vương Thông hiền đệ dạo này ra sao? Ta nhiều năm qua chưa nghe qua tin tức của hắn.
- Vương Thông đang ở dưới trướng của Đường quốc công.
Lý Mật giật mình:
- Thế Kiệt huynh hiện tại phụng mệnh Lý Uyên mà tới đây sao?
- Hắn không phải ở Thái Nguyên khởi binh sao? Còn thề lên thề xuống là
tới Giang Đô cứu giá, ha ha, hắn lại phái Thế Kiệt huynh tới đây mượn
đường à?
Lý Uyên sau khi khởi binh lại chưa từng dựng phản kỳ.
Về phía bên ngoài hắn tuyên bố muốn đi tới Giang Đô cứu giá, tuy nhiên có bao nhiêu người tin hắn?
Khi sang sông phải qua địa bàn của Lý Mật cho nên Lý Mật châm chọc Lý Uyên đã muốn tạo phản cần gì phải che giấu.
Vương Tố nở nụ cười:
- Đại vương hiểu lầm rồi, Vương Thông mặc dù hiệu lực dưới trướng của Đường quốc công nhưng Tố lại không vì Lý Uyên cống hiến.
Thế trụ môn phiệt rất ít khi đem trứng gà đặt trong một giỏ đảm bảo sự hưng thịnh cho gia tộc mình.
Lý Mật đối với chuyện này cũng không lạ lẫm gì, một gia tộc đầu tư thực lực ở mấy phương, tránh cho toàn quân bị diệt.
Vì vậy hắn cười hỏi:
- Vậy Thết Kiệt hiện tại hiệu lực cho ai?
- Thật không dám giấu diếm, Tố hiện tại đang xuất lực cho bổn gia.
Bổn gia chính là Thái Nguyên Vương thị.
Lý Mật từ đầu không có phản ứng nhưng sau đó ngay lập tức hiểu được ẩn tình.
- Ngươi là người của Vương Thế Sung?
- Đại vương quả nhiên cao minh.
Lý Mật sắc mặt lạnh lẽo cười nói:
- Vương lưu thủ chính là trọng thần của triều đình, Lý Mật hôm nay chỉ là một kẻ phản vương, Thế Kiệt huynh hôm nay tới đây không sợ bị người ta
đàm tiếu sao?
Vương Tố cười to:
- Ta vốn là một kẻ bạch thân, ai để ý tới ta đây?
- Đại vương thứ cho ta nói thẳng, đại vương hiện tại có họa sát thân, Tố đến đây là cứu tính mạng của đại vương.
Đây là chiêu thường dùng của thuyết khách nói chuyện giật gân khiến cho đối phương lo lắng, sau đó khống chế cục diện, nếu là người khác sẽ cảm