Lúc này trời đông giá rét, nhiệt độ cực thấp, Tiết Lễ và Tống Lệnh Văn
mặc một thân áo mỏng, đứng ở võ đài mà đánh quyền, hai hài tử cả mặt đỏ
bừng, trán bốc hơi nước, theo từng khẩu lệnh của Đóa Đóa mà vung quyền.
Đóa Đóa mặc một bộ áo đen, trong tay cầm trúc trượng lớn bằng ngón cái.
Cũng không thấy nàng dùng động tác thế nào mà đánh trúng cánh tay của Tiết
Nhân Quý, trên cánh tay của hắn liền xuất hiện một rằn đỏ.
- Tiết Lễ ra quyền phải nhanh, ghìm chặt khí vào đan điền, tập trung tư tưởng suy nghĩ.
- Ngươi ra quyền như vậy ngay cả ruồi muỗi cũng đánh không chết thì nói
chi là đánh người? Ghi lại khẩu quyết nếu như lại sai thì đừng trách ta
lại phạt ngươi.
Lời còn chưa dứt thì trúc trượng của Đóa Đóa đã đánh vào đùi của Tống Lệnh Văn.
- Ngươi chưa ăn điểm tâm sao?
- Mới một canh giờ mà đã chưa kiên trì nổi, so với Tiết Lễ còn kém hơn,