Nhìn theo phương hướng Trương Trọng Kiên rời diết Phòng Ngạn Khiêm ho
khan kịch liệt một hồi, bên cạnh hắn hiện tại là một thiếu niên, thiếu
niên này là con trai trưởng của Phòng Huyền Linh tên là Phòng Di Trực
năm nay mới mười tuổi, rất có phong phạm của Phòng Ngạn Khiêm.
Phòng Ngạn Khiêm đã ngừng ho khan, hắn khoát tay ý bảo Phòng Di Trực ngồi xuống.
Hắn đột nhiên cười nói:
- Có thấy được không?
- Gia gia thấy gì ạ?
- Thủ đoạn của Lý Ngôn Khánh ngày càng trở nên cay độc.
Phòng Di Trực khó hiểu nói khẽ:
- Gia gia ý của gia gia là gì?
- Lý Ngôn Khánh nhìn thì muốn vì ta kỳ thực không hề đơn giản như vậy.
Hắn vẽ lên một cái bánh nướng ở trên hải đồ khiến cho Trương Trọng Kiên bị dao động niềm tin quyết chiến.
Ba tháng trước Trương Trọng Kiên nói liều chết với Lý Ngôn Khánh không thôi.
Mà hiện tại hắn đã có đường lui, cho nên không thể quyết chiến như trước
nữa, Trương Trọng Kiên không còn tâm chiến không đế nửa năm giang Nam
nhất định sẽ mất.
Phòng Di Trực không hiểu rõ mà Phòng Ngạn Khiêm cũng không giải thích.
Hồi lâu sau hắn nói khẽ:
- Thời điểm quyết định rồi chắc tên tiểu tử kia cũng sắp đến Tương Châu.
Nói xong trên khuôn mặt của Phòng Ngạn Khiêm nở ra một nụ cười kỳ dị.
Vũ Đức năm thứ ba tháng mười hai đại tướng quân thượng thư lệnh Lý Thế Dân ở tại Canh Châu tiến hành thăm dò công kích.
Tình hình chiến đấu cũng không kịch liệt khiến cho Tiêu Tiễn cũng được thư giãn.
Hơn mười van đại quân đồn trú ở gần Giang Lăng làm ra tư thái quyết chiến với Lý Đường.
Đồng thời bởi vì Phòng Huyền Linh chiếm cứ Kinh sơn mệnh cho Đỗ Phục Uy và