La Hoàn nghe vậy không khỏi tâm động.
Lý man bên trong tranh đấu tuy rất khốc liệt nhưng trên cơ bản vẫn có chừng mực.
Dù sao Lý nhân số lượng cũng không nhiều, nếu như mà liều chết thì cho dù La Hoàn thắng thì nguyên khí cũng đại thương.
Là Hoàn tuy không phải không biết trai cò đánh nhau ngư ông được lợi nhưng những đạo lý này hắn không phải không rõ.
Trong mắt hắn hán nhân chính là ngư ông được lợi.
Cho dù hợp tác cũng cần phải đề phòng dù sao từ xưa đến nay người hán gian xảo không ít.
- Đô lão chúng ta hợp tác thôi.
Một thanh niên bên cạnh nhịn không được mà khích lệ nói.
- Ngươi im miệng.
La Hoàn giận dữ mắng một câu sau đó lâm vào trầm tư.
Lý Ngôn Khánh nói:
- Đô lão từ xưa tới nay anh hùng Lý nhân xuất hiện lớp lớp, ta cực kỳ
kính phục. Tùy Dương vô đạo cho nên mới mất đi thiên hạ, hôm nay khốn
thủ tại Tô châu bất quá chỉ là kéo dài chút hơi tàn mà thôi, Phùng thị
tới nay chưa tỏ thái độ cũng cho thấy bọn họ tinh tường đại thế, Ninh
Trường Chân lạ không biết đáng để tiêu diệt, đương kim thánh thượng hiện tại là minh quân trăm năm, ta cam đoan nếu như đô lão quy phụ triều
đình sẽ hiệp trợ giúp cho Lý nhân được yên bình. Ta chỉ có thể hi vọng