Mạch Tử Trọng không nhịn được cười, quả nhiên là phong cách của Lý Ngôn Khánh…
Không động thì thôi, một khi khẽ động thì như lôi đình. Tên này quả nhiên là
yêu nghiệt, mỗi một bước đều tính toán tinh tường, thậm chí ngay cả thời cơ phục binh xuất hiện, cũng nắm giữ khéo léo. Bên mình vừa phấn chấn
lại, lại gặp phải đả kích chính diện. Bọn người Hùng Khoát Hải dùng khỏe ứng mệt, còn mình thì sao…sớm đã trở thành vô cùng mỏi mệt. Chiến hay
là trốn? Một lần nữa Mạch Tử Trọng rơi vào tình thế lưỡng nan. Nhìn thấy những quân sĩ của mình vừa vực dậy chút sĩ khí, trong nháy mắt lại trở
về dáng vẻ ban đầu, rối rắm trong lòng, thực sự khó lòng nói hết.
- Hùng Hắc Tử, chớ có càn rỡ, mỗ gia chiến một trận với ngươi.
Năm đó khi ở Hắc Thạch Quan, Hùng Khoát Hải là giáo úy trong quân, còn Mạch Tử Trọng là Ưng Kích Lang Tương, xem như là cấp trên của Hùng Khoát
Hải. Hai người cũng không xa lạ gì nhau. Khi ở Cao Ly đã từng kề vai