Lý Ngôn Khánh cười nói:
- Đâu chỉ giàu có vàng đông đúc... ta
nghe người ta nói khắp nơi trên đất Chân Tịch đều là hoàng hơn nữa phía
tây Chân Tịch quốc còn là Thiên Trúc quốc chỗ đó chùa chiền rất đông còn có Hoàng Kim phố ngay cả tượng phật cũng đúc bằng vàng ròng, chỉ khổ
nỗi không có cớ nên ta khó có thể tự tiện động chiến sự.
Nghe nói phản quân của Chân Tịch quốc đã điều động sứ giả tới Trường An xin hàng triều đình đã tiếp nhận còn muốn khai chiến nhưng không có cớ. Đáng
tiếc cho nhiều tài hàng tiền bạc như vậy lại không thể lấy được.
Nói xong Lý Ngôn Khánh còn lộ ra vẻ tiếc nuối, La Hoàn hai mắt lại càng sáng ngời.
- Được rồi sứ giả Giao Châu còn chờ cô cô không quấy rầy các vị nữa.
Lý Ngôn Khánh vừa dứt lời đã đứng dậy định rời khỏi, La Hoàn cuối cùng cũng đứng dậy mà nói:
- Lý vương gia tại sao lại vội vã vậy?
- Công vụ thực sự bề bộn không đi không được... như vậy đi Lý vương cùng
với chư vị đô lão có thể trở về Khâm Châu có chuyện gì khi ta trở về sẽ