Mà Bùi Thế Củ ngồi một bên lại nhẹ nhàng gật đầu, khuôn mặt gầy gò lộ ra vẻ tán thưởng nhưng không nói một lời.
Trên xe ngựa này có ba người.
Đó là Bùi Thế Củ phụng chiếu đi tuần tra Lĩnh Nam và Trường Tôn Thuận Đức.
Mà Ngụy Chinh vẻ mặt nghiêm túc, ngồi trước mặt Trường Tôn Thuận Đức và Bùi Thế Củ tất nhiên cấp bậc còn kém hơn một chút.
Hắn phụng mệnh của Lý Kiến Thành, tiến về phía Giao châu tìm gặp Lý Ngôn
Khánh, điều tra thái độ của Lý Ngôn Khánh. Mà trong đội ngũ khâm sai hắn cũng là một thành viên ít nói. Ngụy Chinh ngồi yên, đôi mày nhíu chặt,
giống như đang suy nghĩ điều gì. Lại nói Ngụy Chinh với Lý Ngôn Khánh
cũng không xa lạ gì. Từ lúc thiên hạ còn chưa rung chuyển thì Ngụy Chinh đã từng nghe nói tới tên tuổi của Lý Ngôn Khánh.
Sau đó hắn tìm
nơi nương tựa tại Ngõa Cưỡng, lĩnh giáo đủ loại thủ đoạn của Lý Ngôn
Khánh, trong nội tâm đã cực kỳ kính nể đối phương. Thậm chí có thể dùng