Sử Thượng Tối Ngưu Tông Môn

Chương 34: Hỏa bạo Chính Khí Tông!

Chương 34: Hỏa bạo Chính Khí Tông!
"Lâu Dịch trưởng lão nói cực phải."
Diêm Lâm Đông trong lòng đắc ý cười thầm, cảm thấy tâm tình tốt hơn nhiều, trong đầu nghĩ thầm Mạc Bất Phàm, lần này ngươi phải xui xẻo rồi. Nhất lưu thiên tài há lại loại Tam lưu tông môn như ngươi có thể giữ được? Đưa tới tay còn chưa kịp bưng bít cho ấm đã muốn tống đi, đáng đời!
"Mạc tông chủ, Lâu Dịch trưởng lão đã lên tiếng, vậy thì không cần nói nữa."
Long Thiên Hành nói: "Tiêu Kiếm đứa nhỏ này thiên phú quả thật không tệ, lúc trước không ai phát hiện đúng là bị mai một. Nhưng vì tương lai của Tiêu Kiếm, ngươi cũng nên buông tay."
"Chậc chậc, Nhị lưu tông môn Lâu Dịch trưởng lão lại đích thân ra tay cướp người, Mạc Bất Phàm lần này phỏng chừng trong lòng khó chịu lắm đây."
"Đây chính là nhất lưu thiên tài, bồi dưỡng lớn lên hoàn toàn có thể một mình đảm đương một phương, thậm chí tăng lên cấp bậc tông môn, đến cả tông môn nhất lưu cũng sẽ tranh đoạt."
"Chính là vì vậy, nhà nào tông môn nhận được đệ tử thiên tài mà không giấu giếm, sợ bị tông môn khác đoạt đi."
"Mạc Bất Phàm cũng thật xui xẻo."
"Lúc trước đại hội tông môn cũng không phát sinh chuyện như vậy, nhưng lúc đó tất cả mọi người núp ở trong Tông Lâu của mình khảo sát tư chất. Nếu thật sự phát hiện thiên tài, cũng sẽ không lộ ra ngoài, trách thì trách Mạc Bất Phàm tự mình quá cao ngạo."
Chung quanh những người đó lại đang xì xào bàn tán, phần lớn đều cười trên nỗi đau của người khác, cũng có không ít tông chủ cảm thấy đồng cảm.
"..."
Cừu Phái Nhiên cau mày, lắc đầu, không nói gì nhiều.
Lâu Dịch dù sao cũng là trưởng lão của Nhị lưu tông môn, bản thân hắn cũng là cường giả Ngưng Nguyên Cảnh, không ai dám nghi ngờ quyết định của Lâu Dịch.
"Tông chủ, lần này Mạc Bất Phàm nhất định là không giữ được đệ tử của mình rồi."
Trưởng lão Đạo Khí Tông lắc đầu.
"Quả thật."
Thương Đạo Lâm gật đầu, "Theo lẽ thường mà nói là như vậy. Bây giờ thì xem Tiêu Kiếm lựa chọn thế nào, đi Chính Khí Tông hay là Bàn Sơn Tông."
"Còn cần phải hỏi sao? Người thường đi chỗ cao, nước chảy chỗ thấp, một cái Chính Khí Tông suy tàn cùng một cái Bàn Sơn Tông như mặt trời ban trưa, bất luận kẻ nào cũng sẽ chọn Bàn Sơn Tông."
Trưởng lão Đạo Khí Tông nói.
Lúc này, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về Tiêu Kiếm.
"Tiêu Kiếm, ngươi không cần khẩn trương, cũng không cần thấp thỏm, bởi vì ở đây không ai dám làm khó dễ ngươi. Hãy lớn tiếng nói cho ta biết ngươi muốn đi tông môn nào."
Lâu Dịch lộ vẻ hòa ái mỉm cười, phảng phất đã chắc chắn Tiêu Kiếm sẽ chọn Bàn Sơn Tông, nắm chắc phần thắng trong tay.
"Chính phải, chính phải."
Diêm Lâm Đông gật đầu lia lịa.
"Ha ha."
Long Thiên Hành cười.
"Cứ tuân theo lựa chọn trong lòng ngươi là được."
Mạc Bất Phàm rất bình tĩnh nhìn Tiêu Kiếm, nhàn nhạt nói.
Mạc Bất Phàm cũng đã nghĩ tới việc mở miệng tranh giành, nhưng suy nghĩ một chút vẫn là không nói gì thêm.
Nếu Tiêu Kiếm thật sự chọn Bàn Sơn Tông, với tính cách Bạch Nhãn Lang đó, Mạc Bất Phàm thật sự không dám thu.
"Vâng!"
Tiêu Kiếm hít sâu một hơi, hướng Mạc Bất Phàm cúi người chào, giọng cung kính vô cùng, "Đệ tử từ tận đáy lòng cảm tạ tông chủ đại nhân, cảm tạ tông chủ đại nhân đã bồi dưỡng!"
"Chậc chậc, trước cảm tạ một chút sau đó sẽ cự tuyệt, đúng là quen thuộc chiêu này, hắn quả nhiên là muốn chọn Bàn Sơn Tông!"
"Khẳng định rồi! Là ta, ta cũng chọn Bàn Sơn Tông!"
Mọi người đều lộ vẻ "quả nhiên là như vậy".
"Không cần cám ơn."
Mạc Bất Phàm nói: "Thiên phú của ngươi vốn đã ở trong quá trình thức tỉnh, coi như không có ta đẩy ngươi một cái, một tháng sau ngươi cũng có thể tự mình thức tỉnh."
"Không!"
Tiêu Kiếm lắc đầu, "Vậy không giống nhau! Ở đây, chỉ có tông chủ ngài có thể nhìn ra."
"Lúc ấy ta tuyệt vọng đến mức nào, thậm chí đã có ý định tự vẫn. Chính ngài xuất hiện mới cho ta một lần nữa dấy lên hy vọng! Chính ngài đã cho ta lần nữa dấy lên ý chí chiến đấu! Chính ngài đã cho ta lần nữa có được dũng khí đối mặt với tương lai!"
"Ta cả đời này đều khó mà quên được!!!"
"Cho nên ta, Tiêu Kiếm, hôm nay xin hướng Thiên Đạo thề! Ta, Tiêu Kiếm, sinh là người của Chính Khí Tông! Chết là quỷ của Chính Khí Tông!!!"
Ông!!!
Phảng phất, có một loại ba động kỳ dị, từ nơi sâu xa phảng phất có nhân vật gì đó chứng kiến giờ khắc này.
Thiên đạo lời thề!
Đây không phải là thứ tùy tiện phát ra, mà là thứ phải nhất định tuân thủ, giống như Mạc Bất Phàm bị Lâm Kình Thiên gài bẫy mà phát hạ thiên đạo lời thề vậy.
Đương nhiên rồi, cũng không phải ai tùy tiện phát thề cũng có thể được "Thiên Đạo" chứng giám.
Thời gian, địa điểm, nhân vật, vận khí, vân vân, khi các điều kiện thích hợp, thiên đạo lời thề mới có thể thành lập.
Chuyện này giống như trúng số vậy.
Trong vạn vạn lần thiên đạo lời thề, e rằng chỉ có một lần lời thề sẽ được "Thiên Đạo" chứng giám, trở thành thiên đạo lời thề, không thể vi phạm.
"!!!"
"Ngọa Tào! Lại biến thành 'Thiên đạo lời thề'!"
"Thật giả? Ta vẫn là lần đầu tiên gặp được thiên đạo lời thề chân chính, ta còn tưởng rằng đây chỉ là thứ trong truyền thuyết!"
"Cái loại ba động kỳ dị đó, rõ ràng cảm thấy, giống như khí lưu phất qua gò má, nhưng lại giống như không có cảm giác gì cả, thật không thể tưởng tượng nổi."
"Tiêu Kiếm lại từ bỏ Bàn Sơn Tông! Mạc Bất Phàm vận khí tốt thật!"
"Vận khí tốt? Cái này đúng là nhất định rồi!"
"Đúng vậy! Cứ như vậy, hắn coi như là đắc tội Lâu Dịch rồi."
Mọi người đang thấp giọng bàn tán, giọng kinh ngạc.
"Ha ha, ha ha."
Nụ cười của Lâu Dịch biến mất, biểu tình thậm chí trở nên có chút âm trầm, hắn nhìn Tiêu Kiếm, liếc nhìn Mạc Bất Phàm, phất tay áo trái, không nói gì, xoay người rời đi.
Mạc Bất Phàm bình tĩnh nhìn hắn rời đi.
Người ta thường nói chó cắn người không sủa, chó sủa không cắn người.
Thường thường loại người không nói lời nào mới là vô cùng tàn nhẫn.
"Tông chủ, Tiêu Kiếm này cũng không tệ."
Trưởng lão Đạo Khí Tông nói: "Thiên phú rất cao, tính tình lại trung nghĩa, chỉ cần không chết yểu nửa đường, sau này nhất định có thể thành đại sự!"
"Đắc tội Lâu Dịch, nào có dễ dàng sống tốt như vậy."
Thương Đạo Lâm lắc đầu, "Lâu Dịch kia có thù tất báo, tính cách thâm độc cay nghiệt ngươi không biết sao?"
"Nói cũng phải."
Trưởng lão Đạo Khí Tông thở dài, "Nhất lưu thiên tài, lại phải chết yểu như vậy, đáng tiếc, đáng tiếc."
"Mạc Bất Phàm, ngươi sẽ hối hận."
Diêm Lâm Đông trợn mắt nhìn Mạc Bất Phàm một cái, rồi lập tức xoay người rời đi.
"Lựa chọn ngu muội."
Long Thiên Hành liếc nhìn Tiêu Kiếm, trong mắt có chút tiếc nuối, lắc đầu, khinh bỉ nói một câu rồi cũng trở về Lạc Vân Lâu.
"Tiêu Kiếm, bắt đầu từ hôm nay, ngươi chính là đệ tử Chính Khí Tông!"
Mạc Bất Phàm vỗ vai Tiêu Kiếm, "Nhưng phải bắt đầu từ ngoại môn đệ tử, nghe rõ chưa?"
"Vâng! Tông chủ! Đệ tử tuân lệnh!"
Tiêu Kiếm quỳ xuống đất dập đầu.
Mọi người xôn xao một mảnh, thiên tài kiếm đạo chỉ có thể làm ngoại môn đệ tử? Chính Khí Tông khi nào lại trâu bò như vậy!
"Chư vị các thiếu niên và thiếu nữ!"
Đột nhiên, Triệu Tiền Tiền la lớn: "Các ngươi vẫn còn lo lắng không tìm được tông môn tốt sao? Vẫn còn lo lắng thiên phú thật sự của mình khó mà được phát hiện sao? Muốn nhất minh kinh nhân sao? Muốn trở thành thiên tài tuyệt thế sao? Muốn trở thành cường giả sao? Vậy các ngươi còn chờ gì nữa? Chính Khí Tông hoan nghênh các ngươi!!!"
"Mau tới ghi tên, vị trí đệ tử tông môn có hạn, tới trước được trước, chậm chân thì hết, nghĩ xem Tiêu Kiếm thiếu niên kia kìa, nói không chừng ngươi cũng là một thiên tài chưa được phát hiện đó."
"Đúng, đúng, đúng, mau đi Chính Khí Tông!"
"Tông chủ Chính Khí Tông rõ ràng lợi hại hơn so với các tông chủ còn lại, tông chủ khác không nhìn ra Tiêu Kiếm là thiên tài kiếm đạo, nhưng tông chủ Chính Khí Tông chỉ liếc mắt đã nhìn ra."
"Bây giờ ta cảm thấy những lời đồn đại về Chính Khí Tông rất có thể là có người cố ý tung ra, là giả."
"Các ngươi không phát hiện sao? Lạc Vân Tông và Hộ Sơn Tông hình như ở khắp nơi nhằm vào Chính Khí Tông, những kẻ truyền bá tin nhảm hình như cũng có quan hệ với Lạc Vân Tông và Hộ Sơn Tông."
"Thì ra là vậy!"
"Chúng ta hiểu lầm Chính Khí Tông rồi!"
"Đi thôi, mau đi Chính Khí Tông ghi danh!"
Trong nháy mắt, Triệu Tiền Tiền vừa gào xong, đám thiếu niên thiếu nữ nhất thời phát cuồng, bọn họ tận mắt chứng kiến Tiêu Kiếm từ một phế vật biến thành thiên tài như thế nào.
Ai mà không có một giấc mộng thiên tài?
Cho nên, những thiếu niên thiếu nữ còn chưa ghi danh, chưa gia nhập tông môn như ong vỡ tổ xông về Chính Khí Tông, không bao lâu, Chính Khí Tông đã bị vây chật như nêm cối.
Hơn trăm người tụ tập ở đó.
"Ta X!"
Những tông chủ còn lại đều trợn tròn mắt, trơ mắt nhìn những thiếu niên thiếu nữ vốn đang xếp hàng trước Tông Lâu của mình chạy về Chính Khí Tông, trong lòng nhất thời vừa hâm mộ vừa ghen ghét.
"Đáng ghét!"
"Chính Khí Tông, các ngươi dựa vào cái gì cướp đệ tử của chúng ta!"
"Trả đệ tử lại cho ta!!!"
Một vài tông chủ tức giận hô to.




Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất