Ta Chính Là Thần!

Chương 03: Thời Đại Khởi Nguyên Vạn Vật

Chương 03: Thời Đại Khởi Nguyên Vạn Vật


Doãn Thần đứng trên biển lớn, dưới chân điều khiển con quái vật cự trùng kia, theo gió vượt sóng mà đi.
Nơi này một ngày dường như ngắn hơn một chút, ngày ngắn đêm dài, mà sinh mệnh chỉ có thể tồn tại trong biển rộng.
Theo suy đoán của Doãn Thần, hắn hiện tại đang ở Trái Đất, cách thời đại của hắn gần năm trăm triệu năm về trước.
Kỷ Cambri.
Hắn chỉ từng đọc qua trong sách những ghi chép liên quan đến niên đại này.
Khí hậu ấm áp, ban ngày có mặt trời rực rỡ, mặt trăng dẫn động thủy triều, trong nước biển có vô số sinh mệnh đang phát triển mạnh mẽ.
Chúng nó đang tiến hóa.
Vạn vật đang cạnh tranh, tranh đoạt vị trí kẻ chiến thắng cuối cùng, tranh đoạt vị trí bá chủ của tinh cầu này.
Mà chính hắn lại là một sự tồn tại không phù hợp với thế giới này, hắn không thể chạm vào bất cứ thứ gì, càng không cách nào can thiệp vào những tồn tại trong vũ trụ.
Trừ hai sinh mệnh thể có thể cảm nhận được hắn.
Chỉ có chúng nó mới có thể quan sát được sự tồn tại của Doãn Thần, mà Doãn Thần có thể chạm vào vật thể cũng chỉ có hai chúng nó.
Có lẽ, đối với vũ trụ này mà nói, hắn kỳ thật cũng không tồn tại.
Thật giống như một U Linh bồi hồi trong khe hẹp thời không.
Sâu ba lá và nhuyễn trùng bởi vì nhìn trộm thấy bản thể của Doãn Thần, một sự tồn tại siêu thoát vũ trụ và thời gian, cũng từ hắn mà thu hoạch được lực lượng. Đó là lực lượng diễn sinh từ thứ mà Doãn Thần trước đó gọi là vật chất linh hồn.
Hai sinh linh thời Thái Cổ Trái Đất thu được những lực lượng khác nhau: một con từ Doãn Thần đạt được trí tuệ, một con được hắn ban cho năng lực dung hợp.
Sâu ba lá đạt được trí tuệ của Doãn Thần, trong lớp vỏ giáp cứng cáp, mọc ra một phần đại não của loài người.
Nó biết một vài từ ngữ của loài người, ngay khoảnh khắc ra đời đã nhìn trộm được một vài hình ảnh trong ký ức của Doãn Thần, có được năng lực tư duy sáng tạo cao cấp cực giống loài người.
Mà nhuyễn trùng thì đạt được một loại lực lượng thần bí càng thêm kỳ lạ, máu của nó dung nhập lực lượng của Doãn Thần, dưới sự bức xạ từ bản thể của hắn mà sinh ra biến hóa.
Nó có thể dung hợp các sinh mệnh khác, tước đoạt bộ phận và năng lực của các sinh mệnh thể khác, có thể tùy ý thay đổi hình thái của mình.
Nhưng điều đáng tiếc là, nhuyễn trùng vẫn như cũ như trước đây, hành động dựa theo bản năng.
Con đạt được trí tuệ kia, bị Doãn Thần xưng là Tam Diệp Nhân.
Mà con nhuyễn trùng kia, bị hắn đặt tên là Dung Hợp Quái.
Dưới chân, sinh vật tên Dung Hợp Quái đang nhanh chóng xuyên qua trên mặt biển, với vô số xúc tu nối tiếp vỏ ốc, nhanh chóng vung vẩy thúc đẩy nó tiến lên.
Doãn Thần đang đứng trên vỏ ốc của nó, nhìn phía xa.
Xa xa trên mặt biển, rốt cục xuất hiện những thứ khác lạ.
Có vật thể gì đó nhô lên khỏi mặt nước, tạo ra bóng mờ thật dài trên biển dưới ánh nắng chiều.
Dung Hợp Quái nhanh chóng du động, vô số xúc tu dày đặc kích thích nước biển.
Doãn Thần trông thấy một tòa đảo hoang, trên đó lại có màu xanh lục hiếm thấy.
Đảo hoang gồ ghề, với những đầm lầy trải dài, địa y, cỏ xỉ rêu bao trùm lên đó.
Nhưng so với các lục địa khác, nơi này đã tràn ngập hơi thở sinh mệnh.
"Nơi này không sai."
Doãn Thần quyết định dừng lại ở đây, kết thúc chuyến lữ hành dài dằng dặc không mục đích.
Ngày thứ hai.
Doãn Thần trông thấy Dung Hợp Quái dùng những xúc tu linh hoạt của nó tách từng khối cự thạch từ đáy biển, kéo lên hòn đảo.
Xúc tu của nó có thể biến thành như một cái đục sắc bén, cũng có thể biến thành như một cái búa cùn, nó đang đục đẽo, chia cắt những cự thạch này.
Ngay từ đầu Doãn Thần chỉ cho rằng con côn trùng này có sở thích kéo đá, cũng không để ý lắm, nhưng khi trông thấy cự vật này xếp từng khối cự thạch chồng lên nhau, hắn mới phát hiện đây là một công trình kiến trúc.
Nhìn kỹ liền phát hiện thứ này lại có chút tương tự với Kim Tự Tháp mà Doãn Thần từng thấy trên truyền hình, nhưng tòa này lại càng thêm rộng lớn.
Từng khối cự thạch cao mười mấy mét được xếp chồng lên nhau, khiến người ta cảm thấy đây tuyệt đối không thể là tạo vật của phàm nhân, mà chính là kỳ tích của thần linh.
Nhưng khi cự thạch được xếp chồng lên đến chỗ cao nhất, lại xuất hiện một điểm khác biệt: Dung Hợp Quái lại điêu khắc ra một tòa thần điện cổ kính, trang nghiêm. Nó cẩn thận từng li từng tí mài giũa, đục đẽo, điêu khắc chi tiết.
Nhưng nó vẫn lộ ra vẻ thô sơ, cổ kính, tuy nhiên hình dáng cung điện cũng đã thành hình.
Ngôi thần điện này rõ ràng không phải vì chính nó xây dựng, với hình thể khổng lồ của nó, thần điện này thực tế là quá nhỏ.
Doãn Thần giờ mới hiểu được, Dung Hợp Quái đang xây dựng một tòa cung điện khổng lồ cho Doãn Thần trên đảo hoang.
Ban đầu hắn còn tưởng rằng Dung Hợp Quái đang lấy lòng hắn, nhưng lại cảm thấy không phải vậy, Dung Hợp Quái hỗn độn và ngu muội không có loại trí tuệ này, càng không biết đến sự tồn tại của Kim Tự Tháp.
Hẳn là Tam Diệp Nhân ra lệnh cho nó làm.
Tam Diệp Nhân thấp thỏm lo âu phủ phục trước mặt Doãn Thần, Doãn Thần lẳng lặng nhìn sóng biển, tâm tình của hắn rất yên tĩnh.
Khi hắn còn có thân thể loài người, hắn cũng là một người tương đối thờ ơ, bây giờ không có thân thể lại trải qua đủ loại kinh nghiệm kỳ quái nhất trên đời, càng trở nên trầm tĩnh hơn.
Nhưng mà Tam Diệp Nhân lại đang sợ hãi, nó không biết thần có thích hay không việc nó tự tiện chủ trương này.
Nó hoảng sợ giải thích, đồng thời không ngừng dập đầu.
Trong nhận thức của nó, đây là cách trực tiếp nhất để khẩn cầu và thỉnh cầu thần tha thứ.
"Thần!"
"Cung... Điện... ."
Doãn Thần có thể cảm nhận được ý tứ của nó.
Nó nói thần hẳn là ở trong cung điện, tiếp nhận sự cung phụng của tất cả sinh mệnh, cho nên nó đã để Dung Hợp Quái xây dựng công trình kiến trúc này.
Doãn Thần không vui vẻ, hay nói đúng hơn là không mấy quan tâm.
Dù sao hắn không có thân thể, không cảm giác được ấm áp hay lạnh lẽo, công trình kiến trúc che gió tránh mưa đối với hắn mà nói không có ý nghĩa gì, cái gọi là tín ngưỡng và khẩn cầu đối với hắn mà nói cũng lộ ra buồn cười, bởi vì kẻ cung phụng và tín ngưỡng hắn là hai con côn trùng.
Nếu nhất định phải nói, chỉ có thể tán thưởng một câu: Thú vị!
"Không sai!"
"Rất xinh đẹp."
Chỉ là một câu ngắn ngủi, liền khiến Tam Diệp Nhân khoa tay múa chân, vui mừng khôn xiết.
Cung điện rốt cục thành hình.
Tam Diệp Nhân chờ Doãn Thần trên Kim Tự Tháp, Dung Hợp Quái cõng Doãn Thần bò lên đỉnh Kim Tự Tháp, sau đó dừng lại, đặt đầu nó sát trước thần điện.
Trên đỉnh Kim Tự Tháp, cung điện cổ kính, trang nghiêm mở rộng cửa chính và cửa sổ, bên trong cũng không có bất cứ vật bày biện nào.
Điểm sáng duy nhất là nó rộng lớn.
Bên trong còn có một pho tượng thần thuộc về Doãn Thần, đây là Tam Diệp Nhân tự tay điêu khắc, là lễ vật nó hiến cho thần.
Có thể thấy, Tam Diệp Nhân cũng thừa hưởng đôi tay linh xảo này từ loài người, mà lại có được lực lượng vượt xa loài người.
Pho tượng thần này được điêu khắc từ một khối đá trắng không rõ tên, thay vì nói là tượng thần, chi bằng nói nó giống một khối phù điêu hơn, được đặt chính giữa cửa sổ tròn đối diện mặt trời.
Phía trên là một bóng người tản ra vô tận quang mang, toàn thân trông như được phủ một lớp Bạch Y, thoáng nhìn qua chỉ có thể thấy hình dáng, căn bản không rõ hình dạng.
Doãn Thần thế mới biết, nguyên lai trong mắt chúng nó, bản thân hắn trông như thế này.
Tam Diệp Nhân nằm sấp trên mặt đất, vẫn như cũ xưng hô Doãn Thần là thần.
Đây là một cách xưng hô không rõ ràng.
Doãn Thần nói cho nó tên của mình: "Doãn Thần."
Tam Diệp Nhân: "Nhân Nhân Tái!"
Hắn tiếp lấy nói cho nó: "Doãn Thần."
Tam Diệp Nhân: "Nhân Tái!"
Khi chỉ có một chữ, nó còn có thể niệm đúng, nhưng khi ghép lại liền biến điệu.
Phần phát âm của Tam Diệp Nhân vẫn không giống lắm với loài người, phát ra âm tiết khô khan và bén nhọn, khiến người ta cảm thấy có chút chói tai.
Doãn Thần sửa lại một lần nữa: "Doãn Thần!"
Tam Diệp Nhân ngẩng đầu, ậm ừ nửa ngày, cuối cùng vẫn là hô.
"Nhân Tái... Sâm!"
"Nhân Tái Thần!"
Doãn Thần liền mặc kệ nó cứ hô hào Nhân Tái Thần, Nhân Tái Thần, bên cạnh tượng thần và Doãn Thần, cuồng nhiệt la lên.
Mà dưới Kim Tự Tháp, cự thú kinh khủng cũng phát ra âm thanh trống rỗng.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất