Ta Có Thần Cấp Sửa Chữa Khí

Chương 12: Vô Tình Trấn Áp, Cổ Thần Bi Văn

Chương 12: Vô Tình Trấn Áp, Cổ Thần Bi Văn
Có người kinh ngạc, tay phải Tần Tuân... đứt lìa.
Một quyền, chỉ một quyền.
Tốc độ nhanh đến cực hạn, tựa như chớp giật, khủng bố vô cùng.
Phần lớn tu sĩ đứng xem còn chưa kịp phản ứng, đã bị chấn nhiếp.
"Lý Nguyên Quý... Lý gia tam tử, quả nhiên lợi hại."
"Bất hủ Lý gia, danh bất hư truyền."
"Tần Tuân ở thế hệ trẻ tuổi cũng không tồi, trên Vạn Cổ Nhục Thân Bảng, dù chỉ xếp chín ngàn tám trăm, cũng không yếu."
"Chưa kịp phản ứng, Lý Nguyên Quý ở Khí Huyết cảnh, ít nhất đạt đến trên năm vạn cân."
Vài đệ tử tông môn có nội tình thâm hậu lên tiếng, trong chốc lát đã phân tích ra thực lực của Lý Nguyên Quý.
Đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán bảo thủ, dù sao... chỉ một quyền, khó lòng nhìn ra sâu cạn.
"Tuân ca nhi!"
"Lý Nguyên Quý, ngươi đang tìm chết!"
Mấy vị đệ tử Tần tộc, sắc mặt đột nhiên biến đổi, giận dữ quát.
Hai tròng mắt sát cơ sắc bén, tựa liệt diễm bốc lên.
Đây là đang khiêu khích Tần tộc Bất Hủ!
"Cảnh cáo, chỉ có một lần."
"Không muốn nhiều lời với người của Tần tộc các ngươi."
"Lui ra, nếu không... chết."
Lý Nguyên Quý híp hai mắt, quanh thân lôi đình nhàn nhạt lóe lên.
Ở trong Cổ Thần Giới, mặc dù chỉ là thần hồn tiến vào, nhưng... nếu thật sự bị chém giết, thần hồn sẽ bị tổn thương, cần thời gian tĩnh dưỡng nhất định.
Điều này đối với đệ tử trong tộc mà nói, vô cùng quan trọng, phải không ngừng mạnh lên, cướp đoạt tài nguyên, tranh thủ từng giây.
Chậm một bước, tương đương với chậm từng bước.
"Oanh!"
Thông đạo hư không trong quảng trường truyền đến từng trận tiếng trầm đục, một tia Cổ Thần khí nhàn nhạt xuất hiện.
Vô số người nhìn lại, một con búp bê sứ trắng nõn như ngọc xuất hiện giữa quảng trường.
Quanh người hắn mông lung, dường như có một tầng tiên vụ lượn lờ, khiến người ta nhìn không rõ.
Dù không cố ý, quanh thân cũng có một cỗ thần uy tràn ra, khiến người ta khiếp đảm vô cùng.
"Đây... là Đế Tử Tần gia."
"Rất khủng bố, dù chỉ mới ba tuổi, nhưng lại khiến ta cảm giác được nguy cơ lớn."
Vài hậu duệ siêu thoát với vẻ mặt nghiêm trọng nhìn vị kia trong tiên vụ.
Ba năm trước, bọn họ đã nghe nói, vốn chỉ cười nhạo, có chút khinh thường.
Ba năm sau, nhìn thấy bản thân... bọn họ phát hiện, những truyền thuyết kia là thật.
Cỗ thần uy kia, tựa như lĩnh vực, ít nhất có thể làm cho thực lực của bọn họ giảm xuống ba thành, phảng phất như là thượng vị giả áp chế.
Tần Hạo trong tiên vụ, hắn cảm giác trời đất quay cuồng, chậm rãi mở hai mắt ra.
Trước mắt, có một thiếu niên cụt tay, huyết mạch quen thuộc.
Đây... là người của Tần gia mình.
Bị thương.
Hai tròng mắt đen như mực, hơi híp lại thành sợi, khí tức nguy hiểm tràn ngập.
"Ai, làm người Tần gia ta bị thương."
Một câu nói có chút mờ mịt trống rỗng, khiến vô số người trong lòng trầm xuống, cảm giác uy áp quá nặng.
"Tần Tuân của Tần tộc, tham kiến Đế Tử!"
"Bẩm Đế Tử, là con trai thứ ba của Lý gia, Tuân ca nhi bị thương."
Tần Tuân cụt tay, sắc mặt trắng bệch, cố nén đau đớn, mấy người phía sau hắn đều quỳ xuống.
Trong mắt bọn họ tràn đầy vẻ cuồng nhiệt.
Bọn họ sống ở tổ địa Tần tộc, hiểu rõ Đế Tử... rốt cuộc đáng sợ đến nhường nào.
Thỉnh thoảng trong cấm địa lại truyền đến dị tượng, kèm theo cả âm thanh ngộ đạo.
Đã có một lần, một đệ tử nhìn về nơi xa, kết quả là đốn ngộ ngay tại chỗ, liên tiếp phá ba cảnh giới.
Thần tích, quả là thần tích!
"Tần gia xưng ngươi có tư thái Đại Đế, có chút quá lời."
"Cùng lắm chỉ là một vài dị tượng mà thôi, không thể coi là thật."
Mi mắt Lý Nguyên Quý khẽ nhướng, dường như chẳng hề có cảm giác gì.
Hắn cũng từng gặp thiên kiêu như vậy, được xưng là một vị của Tiên quốc, mạnh đến cực điểm.
Đồng thời, trong nhà hắn cũng có một vị, tám tuổi, khí huyết đã đạt đến cực cảnh, mỗi một động tác đều ẩn chứa đại khủng bố, ngay cả Tam ca như hắn cũng phải run sợ.
Đối với Tần Hạo, hắn không sợ, trong lòng còn nảy sinh tâm tư muốn săn giết.
Việc này, đối với việc đúc thành đạo tâm vô địch của bản thân, có lợi ích cực lớn.
"Làm tổn thương con cháu Tần tộc ta, người Lý gia không cần đi nữa."
Tần Hạo nhìn về phía Lý Nguyên Quý, tuy rằng giọng nói còn non nớt nhưng lại không mất đi sự bá đạo, khiến người ta phải rùng mình.
Tản đi toàn thân mông lung, hư không xung quanh cũng có chút vặn vẹo, dường như không thuộc về thế giới này, thân thể chỉ ba thước, lại không ai dám xem thường.
Bước ra một bước, chính thức tiến vào Khí Huyết giới.
"Oanh!"
Đột nhiên, trên bầu trời vang lên một tiếng nổ trầm đục, vô số người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy từng đạo kim quang xẹt qua, một hàng chữ vàng óng ánh hiện ra.
"Lần đầu tiên tiến vào, chưa từng đánh bảng, tiến vào Vạn Cổ Nhục Thân Bảng."
"Thiên địa ban thưởng, một tấm bi văn Cổ Thần bị tàn phá."
Một tấm bia văn xuất hiện, xung quanh tràn ngập khí tức của Hoang cổ, liếc mắt nhìn lại tựa như đã trải qua vô tận năm tháng, vô cùng cổ xưa.
Chậm rãi rơi vào trong tay Tần Hạo.
Phía trên khắc một chữ Thủy, đây là văn tự viễn cổ, nếu không phải Tần Hạo hai năm qua đọc vô số sách cổ thì thật sự không nhận ra.
Trong đó ẩn chứa sức mạnh to lớn rất kỳ lạ, tựa như là một chữ được rút ra từ trong một bộ kinh văn vậy.
"Đậu xanh rau má... Con mẹ nó!" Vô số hậu duệ kinh ngạc đến ngây người, thậm chí còn chửi tục.
"Cổ Thần bi văn... Từ xưa đến nay, chỉ xuất hiện mười ba tấm, người sở hữu mỗi một tấm đều là một trong những chí cường của một thời đại."
"Ví dụ như, gần đây nhất... Tần Trường Sinh, hắn lấy được là chữ Sinh."
Trong mắt một số người nổi lên hồng quang, muốn tranh đoạt.
Đây cũng là cơ hội duy nhất.
Mỗi một chữ, bên trong đều có áo nghĩa vô địch, chỉ cần có thể lĩnh ngộ, sẽ tăng vọt lên.
Thật sự quá khủng bố.
Mấy người Tần Tuân nhìn chằm chằm bốn phía, nơi này rất nguy hiểm, địch nhân trong nháy mắt đã mở rộng, không chỉ đơn giản là Lý gia.
Cổ Thần bia văn, quá mức kinh dị.
Đây là bí bảo khiến cả Bất Hủ cũng phải động tâm.
Tần Hạo chẳng thèm để ý ánh mắt xung quanh, trực tiếp thu vào không gian giới chỉ, rồi quay sang nhìn Lý Nguyên Quý, giọng nói non nớt vang lên.
"Ngươi ra ngoài thông báo một tiếng, Quy Nhất vực từ nay Tần gia tiếp quản."
"Nếu không phục, cứ để người Khí Huyết Cực Cảnh vào mà lấy đầu người."
Trong mắt Lý Nguyên Quý, lửa giận bừng bừng, rõ ràng là đang khinh thị hắn.
Hắn từng dùng sức mạnh thân thể đánh nổ một con giao long non nớt, đúng là thiên kiêu chân chính.
Nhưng... lại bị khinh thường đến thế.
"Ngông cuồng, chết..."
Lời còn chưa dứt, dường như có một chùm sáng xẹt ngang trước mắt, nhanh đến cực hạn, mắt thường khó mà thấy rõ.
Cảm giác áp bách kinh khủng khiến đồng tử hắn co rút lại, gần như không thở nổi.
"Ầm!"
Một cỗ vĩ lực nhục thân giáng xuống, hai mắt hắn trừng lớn, muốn giãy dụa, nhưng chẳng có chút sức phản kháng nào.
Bởi vì... Hắn căn bản không thể ra tay, nỗi sợ hãi bao trùm lấy tâm can.
Tử vong, đây là khí tức tử vong!
"Oanh!"
Tiếng vang nặng nề, nỗi đau đớn thấu tim gan, hắn cứ như chiếc thuyền con, trôi nổi giữa biển cả mênh mông, cô độc mà bất lực.
Đế Tử Tần gia... mạnh đến mức này sao?
Hắn là Thánh thể, lại có vô thượng chi tư, nhưng vẫn bị trấn áp vô tình.
Thậm chí, đến cả sức đánh trả cũng không có, không dám nhúc nhích.
Uất ức, nghẹn khuất chưa từng có!
Thân thể hóa thành những điểm tinh quang, tan biến trong gió.
"Khí Huyết giới, cũng nên thay đổi thôi."
Năm mươi bình luận thêm một chương, quỳ cầu bình luận!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất