Chương 216: Cướp của cứu tế bồ tát.
Tả Thiếu Dương về phòng, nằm trên giường không buồn ngủ chút nào, trêu Bi Vàng chơi, giờ đây răng nó đã cứng, bạ cái gì cắn cái đó, chân bàn chân giường đều bị nó gặm nham nhở hết rồi. May cái là nó có thể tự cắn vỡ quả khô lấy nhân ăn, bản năng không vì bị nuôi từ nhỏ mà mất đi, mới hôm nọ còn tự đi ra ngoài, sau đó mang về thứ quả gì đó không biết tên, chia cho Tả Thiếu Dương một quả, vừa ăn vừa mở to mắt nhìn y, như muốn y ăn cùng.
Bi Vàng tuy rất thông minh nhưng cũng có giới hạn, ngoài thuần thục ngậm đồ tới đúng chỗ Tả Thiếu Dương chỉ, thì không dạy thêm nó được gì nữa rồi, bộ lông màu vàng cũng đã bớt vàng, chuyển dần sang nâu sậm, nhất là mảng lông chạy dài giữa sống lưng, trông khá đẹp.
Sắp tới canh năm, Bi Vàng chơi đùa chán cuộn mình ngủ, còn mắt Tả Thiếu Dương vẫn mở trừng trừng nhìn lên nóc nhà, không chỉ nghĩ làm sao mua được gạo nếu Phi Thử không giúp được mà còn nghĩ có gạo rồi xử lý ra sao. Chợt nghe thấy cửa sổ có tiếng cạch cạch, đưa mắt nhìn, mơ hồ có cái bóng người, hơn nữa còn đảo ngược đung đưa, lông tóc lông tơ dựng hết lên:” Ai?”
Truyện "Ta Là Tiểu Lang Trung Chương 216: Cướp của cứu tế bồ tát." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này