Chương 331: Cảnh tượng bình yên.
Tả Thiếu Dương bị mẹ hết ôm chặt lấy lại kêu gào bên tai, tình táo lại, nhìn thấy cha một tay vén áo bào chạy phăm phăm tới, cha y trước nay làm gì cũng đủng đỉnh thong thả, chưa bao giờ tốc độ như lúc này, chỉ là vạt áo ướt một mảng, ở ngay giữa hai chân, không biết làm sao ra nông nỗi này, chỉ thấy buồn cười:” Cha, mẹ, đừng lo, con ... Con không làm sao đâu mà.”
Tả Quý vịn lấy cáng, ông trấn tĩnh hơn thê tử, nhìn Tả Thiếu Dương một lượt, mặc dù toàn thân máu me nhưng vẫn lành lặn, không có thương tích nào lớn, đoán chừng chỉ chân bị thương thôi. Hành y mấy chục năm, tuy chẳng có thành tựu gì, nhìn vết thương cũng nhận ra không đến nỗi trí mạng, đã được băng bó rồi, bắt mạch cho nhi tử, phát hiện khí huyết bạo thoát, thần trí suy kiệt, nói:” Nhanh, nhanh, mau đưa vào trong nhà.”
Hai binh sĩ khiêng Tả Thiếu Dương vào Quý Chi Đường, cẩn thận đặt y xuống giường bệnh, sau đó cáo từ, trong nhà đang rộn cả lên, cũng quên cả cám ơn, song họ vừa ra ngoài lập tức được bách tính vây lấy hỏi han nguồn cơn, cả những binh sĩ bị thương nằm ở tiệm tạp hóa cũng đi ra.
Truyện "Ta Là Tiểu Lang Trung Chương 331: Cảnh tượng bình yên." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này