Ta Tại Quỷ Dị Tận Thế Tu Hàng Không Mẫu Hạm

Chương 15 Bệnh Viện Đảo 12 - Anh Bảo Vệ Đừng Nổi Giận

Chương 15 Bệnh Viện Đảo 12 - Anh Bảo Vệ Đừng Nổi Giận
Trần Mặc ghi nhớ tấm bản đồ, trước tiên lục soát một lượt trong phòng bảo vệ.
Ngăn kéo không khóa, bên trong chỉ có một tấm ảnh.
Đó là ảnh một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ đứng cùng một người phụ nữ trước cửa bệnh viện, phía sau tấm ảnh viết: ngày 6 tháng 3 năm 2000.
Hắn đặt tấm ảnh trở lại, sau đó mở tủ ra.
Không ngờ bên trong thật sự có thứ hắn muốn! Chính là cây gậy có thể một gậy đánh bay Người Slime!
Hơn nữa không chỉ có một cây, mà có tới hơn chục cây.
Trần Mặc cầm cây gậy trong tay. Cây gậy nhìn vừa nhẹ vừa cũ nát, nhưng thực tế lại nặng trịch. Nó không phải gỗ thuần túy, cũng không phải kim loại.
Toàn thân nó mang màu đỏ sẫm, trông cực kỳ giống loại gỗ đỏ sẫm đặc biệt trên thân Quỷ Thuyền, nhưng nhìn kỹ lại thấy ánh kim loại, sờ vào có cảm giác giống cửa thang máy.
Trên thân gậy còn có rất nhiều ký hiệu mà Trần Mặc không hiểu.
Hắn nhét 5 cây gậy vào bao tải, vừa hay mang về cho người trên thuyền, mỗi người một cây.
Trong thời gian tan ca, thang máy sẽ ngừng hoạt động, vì vậy hắn trực tiếp đi cầu thang bộ lên tầng trên.
Đến tầng 2, dựa theo ký hiệu trên bản đồ, hắn tìm được phòng thuốc.
Tiện tay đẩy một cái, cửa đã mở, Trần Mặc lập tức lẻn vào.
Kháng sinh, thuốc hạ sốt, thuốc giảm đau, thuốc bôi ngoài, thuốc uống, còn có lượng lớn băng cá nhân và băng gạc……
Trần Mặc gom hết tất cả các loại thuốc thông dụng mà mình có thể nghĩ tới vào trong bao tải.
Mặc dù bản thân hắn không dùng đến, nhưng ít nhất người trên thuyền sẽ không chết vì những căn bệnh vặt.
Hắn nhấc thử chiếc bao tải rõ ràng đã nặng hơn. Mục đích chính hôm nay tới đây đã hoàn thành, tiếp theo sẽ lên tầng 3 xem thử, liệu có thể vào phòng hồ sơ, tìm được thêm tình báo hay không.
Hắn thật sự rất tò mò, vì sao bệnh viện này lại giống hệt bệnh viện trong ký ức của mình, đồng thời cũng rất muốn biết thế giới này rốt cuộc đã từng xảy ra chuyện gì, hay nói đúng hơn là muốn tìm được bằng chứng chứng minh thế giới này không có quá nhiều quan hệ với thế giới ban đầu của hắn.
Đến tầng 3, hắn rất thuận lợi tìm thấy phòng hồ sơ, nắm lấy tay cầm cửa rồi kéo thử.
Nhưng cánh cửa dường như đã hòa làm một với không gian xung quanh, không nhúc nhích dù chỉ một chút.
“Ta đáng lẽ phải nghĩ tới từ sớm mới đúng. Thôi vậy, dù sao cũng chỉ tiện đường lên xem thử, ta vốn cũng chẳng ôm hy vọng gì.”
Ngay khi Trần Mặc xoay người định rời đi, một bảo vệ đang tuần tra vừa hay xách đèn Hoa Loa Kèn, chiếu trúng hắn.
Có thể thấy rõ bằng mắt thường, ánh sáng xanh lam của đèn Hoa Loa Kèn lập tức biến thành màu đỏ.
Người bảo vệ vốn hòa nhã lập tức thay đổi, khóe miệng đang mỉm cười chợt sụp xuống, trở mặt còn nhanh hơn lật sách. Sau đó hắn rút cây gậy bên hông, giơ gậy lao về phía Trần Mặc.
Trần Mặc quăng bao tải lên vai, co giò bỏ chạy.
Trước đó bảo vệ nhìn thấy hắn hoàn toàn không có phản ứng gì, bây giờ vừa thấy hắn lấy một ít đồ của bệnh viện thì lập tức không vui.
“Đúng là keo kiệt……”
Chuông cảnh báo của bệnh viện vang lên, tựa như đang lớn tiếng tuyên bố: Có trộm!
Tất cả bảo vệ ở các tầng đều hành động, cùng lao tới truy bắt Trần Mặc.
Trần Mặc điên cuồng chạy dọc hành lang, phía sau là đám bảo vệ bám riết không tha.
Hắn nhanh chóng chạy xuống tầng dưới, tới đại sảnh rồi lao thẳng về phía cửa chính,
nhưng lại phát hiện cửa chính giống như đã hòa vào toàn bộ không gian, kéo không ra, đẩy cũng không mở được.
“Sơ suất rồi…… xem ra trong thế giới quỷ dị thế này, trộm đồ vẫn sẽ bị bắt.” Trần Mặc suy nghĩ. “Không biết nếu trả đồ lại, đám bảo vệ kia có chịu tha cho ta hay không.”
Tất cả bảo vệ, đại khái có khoảng 6, 7 người, lúc này đều đã tụ tập trong đại sảnh, chậm rãi bao vây Trần Mặc.
“Hắn là bệnh nhân cấp cứu của tôi.”
Lúc này, một người phụ nữ bước ra từ lối đi của phòng cấp cứu.
Trần Mặc nhận ra nàng, nàng là bác sĩ ngoại khoa tổng hợp, Kim Lâm.
Vị bác sĩ Kim Lâm từng khám bệnh cho Trần Mặc, luôn mang vẻ mặt hòa nhã kia, chậm rãi đi tới trước mặt hắn.
Trần Mặc chăm chú quan sát khuôn mặt nàng.
Gương mặt không méo mó, không có nụ cười quỷ dị, sắc mặt hồng hào, thái độ tự nhiên thân thiện, bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Giữa một đám bảo vệ nửa người nửa quỷ, trong bệnh viện quỷ dị không biết bản thể rốt cuộc là thứ gì này, sự xuất hiện của Kim Lâm tự thân đã là một chuyện cực kỳ quỷ dị.
“Trần Mặc, cậu tới tái khám à? Tôi quên nói với cậu, thông thường khoa cấp cứu không tiếp nhận tái khám thông thường. Cậu cần đăng ký một số cấp cứu, rồi trực tiếp tới phòng làm việc cấp cứu của tôi.” Bác sĩ Kim Lâm cao giọng nói.
“Thôi vậy, lần này xem như ngoại lệ.” Nàng tiếp tục nói với đám bảo vệ: “Những thứ hắn lấy đều là thuốc, sau khi khám xong tôi sẽ kê cho hắn.”
Kim Lâm dừng lại một chút, dường như đang cực kỳ cẩn thận quan sát phản ứng của đám bảo vệ, từng giọt mồ hôi lớn bằng hạt đậu chảy xuống từ trán nàng.
Rõ ràng chỉ mới trôi qua vài giây, nhưng Trần Mặc lại cảm thấy như đã qua cả một thế kỷ……
Đám bảo vệ cắm gậy trở lại bên hông, sau đó tự động tản đi, đèn Hoa Loa Kèn trong tay bọn họ cũng từ đỏ chuyển trở lại xanh lam.
Đám bảo vệ vừa đi, sắc mặt Kim Lâm lập tức trở nên âm trầm.
“Cảm ơn……” Trần Mặc nói.
Kim Lâm liếc nhìn Trần Mặc một lượt, sau đó xoay người: “Đi theo tôi, nơi này không tiện nói chuyện.”
Nàng dẫn Trần Mặc tới cửa khu cấp cứu, sau đó dừng lại, đi tới chậu hoa gần đó, hái một đóa Hoa Loa Kèn màu xanh lam đặt vào tay Trần Mặc.
“Cầm lấy nó, có thể phòng ngừa bệnh nhân khác lây nhiễm cho cậu.” Nàng nói, “Thật ra đèn của bảo vệ có hiệu quả cách ly bệnh truyền nhiễm tốt nhất, nhưng hiệu quả quá mạnh, cơ thể có thể xuất hiện phản ứng bài xích không tốt.”
Trần Mặc cầm Hoa Loa Kèn, đi theo Kim Lâm tiến vào khu cấp cứu.
Khu cấp cứu có mấy phòng khám, trong đó cửa của vài phòng đang mở toang, có thể nhìn thấy bên trong có một số Người Slime nửa người nửa chất nhầy, thần trí mơ hồ đang khám bệnh.
Kim Lâm dẫn Trần Mặc tới phòng làm việc của mình, sau đó đổi tấm biển trên cửa thành “Đang khám bệnh”, rồi cẩn thận đóng cửa lại.
“Ngồi đi.”
Kim Lâm dường như đang cố bình ổn cảm xúc, nàng kiềm chế bản thân.
“Sao cậu lại quay lại? Cậu thật sự muốn bị lây nhiễm sao?”
“Tôi thấy thời gian vẫn còn kịp nên tới…… lấy chút vật tư……” Trần Mặc siết chặt bao tải trong tay, “Cô là người bình thường sao? Bệnh viện này rốt cuộc là thế nào?”
“Cậu chẳng biết gì mà vẫn dám quay lại?” Đôi mắt hạnh của Kim Lâm mở lớn.
“Tôi nên biết chuyện gì?”
Kim Lâm đột nhiên nghẹn lại, dường như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng vì một nguyên nhân nào đó tất cả đều mắc kẹt trong cổ họng, cuối cùng chẳng thể thốt ra.
Sau cùng, nàng hỏi: “Bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cơ quan chức năng rốt cuộc đã giải quyết vấn đề hay chưa?”
“Cô đang nói tới…… chuyện gì?” Trần Mặc cảm thấy thái độ của Kim Lâm rất kỳ lạ.
“Chính là bên ngoài bệnh viện đó. Dịch bệnh chẳng phải đã kết thúc rồi sao? Vì sao vẫn không dỡ phong tỏa cho chúng tôi?”
Dịch bệnh? Chuyện này có liên quan gì tới dịch bệnh? Dường như nàng hoàn toàn không biết bên ngoài đã trở thành tận thế biển máu.
“Tôi…… không biết……” Trần Mặc nghĩ tới hòn đảo này, nghĩ tới biển máu vô biên vô tận bên ngoài đảo. Đối diện với ánh mắt tràn đầy hy vọng lại khẩn thiết của Kim Lâm, hắn đột nhiên có chút không đành lòng nói ra sự thật.
“Cậu chẳng phải từ bên ngoài tới sao? Sao có thể không biết?” Kim Lâm có chút sốt ruột. “Nói cho tôi biết đi, bất kể kết quả thế nào tôi cũng có thể chấp nhận, tôi không muốn tiếp tục bị giấu trong bóng tối nữa.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất