Ta Tại Trấn Yêu Ty Bên Trong Ăn Yêu Quái

Chương 13 Tượng thần cổ quái

Chương 13 Tượng thần cổ quái
Trong đêm tối đen như mực, Ô Gia Bảo với những ngọn đuốc san sát, trông càng đặc biệt nổi bật.
Khi đám người Tần Thiếu Du chạy tới trước cổng Ô Gia Bảo, tộc binh của Ô Gia Bảo đang đóng cổng bảo lại.
Nhìn thấy đoàn người Tần Thiếu Du đến, tộc binh Ô Gia Bảo đang đóng cổng lập tức cảnh giác, bọn họ chia làm 2 đội, 1 đội tiếp tục đóng cổng, 1 đội hạ ngang trường thương trong tay, bày ra tư thế phòng bị.
Một người trông có vẻ như đội trưởng lớn tiếng hỏi: “Các ngươi là người nào? Đến Ô Gia Bảo của ta làm gì?”
Mọi người ghìm ngựa lại.
Dưới sự ra hiệu của Tần Thiếu Du, Chu Tú Tài thúc ngựa tiến lên, cao giọng đáp: “Chúng ta là thương nhân đi ngang qua, vì trời đã muộn, không dám ngủ ngoài hoang dã, từ lâu nghe danh thiện của Ô Gia Bảo, nên tới xin tá túc 1 đêm, mong lão huynh tạo chút thuận tiện.”
Hắn không báo ra danh hiệu Trấn Yêu Ty.
Đây cũng là thói quen của người gác đêm Trấn Yêu Ty.
Khi ra ngoài tra án, trừ phi cần thiết, người gác đêm của Trấn Yêu Ty thông thường đều sẽ mượn thân phận khác, ví như thương nhân, binh lính, bộ khoái các loại, tránh đánh rắn động cỏ, khiến yêu quỷ và phần tử tà giáo sinh lòng cảnh giác.
Tộc binh Ô Gia Bảo nghe lời Chu Tú Tài xong, thế mà không hề tra hỏi thêm, cứ như vậy buông xuống phòng bị, vẫy tay nói: “Tá túc à? Vậy vào đi, nhanh một chút. Trời đã tối, chúng ta nhất định phải mau chóng đóng cổng.”
“Đa tạ lão huynh.” Chu Tú Tài chắp tay cảm tạ, quay đầu nhìn Tần Thiếu Du một cái, người sau gật đầu hạ lệnh: “Vào!”
Cả đội người cứ như vậy cưỡi ngựa, vượt qua cổng bảo và tộc binh Ô gia.
Quá trình đơn giản đến mức khiến Tần Thiếu Du cảm thấy kinh ngạc.
Tộc binh Ô gia thế mà không xác minh thân phận, kiểm tra hành trang sao? Cứ dễ dàng như vậy đã thả người vào trong bảo?
Bọn họ không sợ trong những người tới tá túc có kẻ mang lòng bất chính, gây bất lợi cho Ô Gia Bảo sao?
Nỗi nghi hoặc này không quấy nhiễu Tần Thiếu Du quá lâu, sau khi vào trong bảo, hắn liền tìm được đáp án.
Thì ra, nơi Ô Gia Bảo cung cấp cho người ngoài nghỉ ngơi là một chỗ tương tự như một tiểu úng thành.
Ở giữa là một khoảng đất trống, dựng mấy cái lều mát, bốn phía thì là tường đất cao vài mét cùng vọng lâu, bao vây kín khoảng đất trống.
Trên tường đất có tộc binh trực đêm, trong vọng lâu còn có cung tiễn thủ.
Lều mát trên khoảng đất trống miễn cưỡng có thể che gió tránh mưa, nhưng lại không ngăn được mũi tên bắn xuống từ trên cao.
Vì vậy, cho dù thật sự có kẻ xấu trà trộn vào, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cũng chỉ có thể đè xuống ác niệm trong lòng, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Sau khi Tần Thiếu Du quan sát bốn phía một phen, bình luận: “Khó trách Ô Gia Bảo dám thu nhận thương đội và lữ khách qua đêm, quả nhiên có chút thực lực và tự tin.”
“Đúng vậy.” Chu Tú Tài gật đầu phụ họa, ngay sau đó cảm khái: “Ô Gia Bảo hơn 10 năm trước còn chỉ là một thôn trại nhỏ nghèo nàn, bây giờ lại phát triển không thua gì hào cường đại tộc, quả thật ghê gớm.”
“Còn có chuyện như vậy?” Tần Thiếu Du hơi kinh ngạc.
Hắn đã có chút hiểu biết về thế giới này, biết một tiểu gia tộc nghèo khó muốn lớn mạnh là chuyện không dễ dàng cỡ nào, huống chi còn lớn mạnh đến quy mô này trong ngắn ngủi hơn 10 năm.
“Quả thật như vậy.” Ngụy Lực Sĩ tiếp lời: “Hơn 10 năm trước, Ô Gia Bảo vẫn còn là Ô Gia Thôn, bọn họ đổi tộc trưởng mới, chính vị tộc trưởng mới này đã dẫn dắt Ô Gia Thôn biến thành dáng vẻ hiện tại…”
“Người này đúng là ghê gớm.”
Nghe Chu Tú Tài và Ngụy Lực Sĩ kể lại, Tần Thiếu Du sinh ra hứng thú với tộc trưởng của Ô Gia Bảo.
Nếu là trong tiểu thuyết, vị tộc trưởng này chắc chắn là khuôn mẫu nhân vật chính, không phải mở ra “hệ thống chấn hưng gia tộc” thì cũng là có được ngoại quải khác.
Bọn họ đến quá muộn, lều mát trên khoảng đất trống đã sớm bị thương đội và lữ khách tới trước chiếm cứ, bọn họ chỉ có thể tìm một góc tường tránh gió, định ở đây tạm bợ chịu qua 1 đêm.
Dù sao nhìn sắc trời đêm nay, không giống như sẽ mưa, màn trời chiếu đất cũng chẳng sao.
Sau khi xuống ngựa, đám người Chu Tú Tài chia làm 2 nhóm.
Một nhóm lấy thảm cọ trải xuống đất, chuẩn bị chỗ ngủ buổi tối.
Một nhóm thì lấy cỏ khô ra cho ngựa ăn.
Tần Thiếu Du không tham gia những việc vặt này, sự chú ý của hắn bị mấy pho tượng thần ở giữa khoảng đất trống hấp dẫn.
Những pho tượng thần này đứng ngay bên cạnh lều mát, một số thành viên thương đội và lữ khách tá túc ở đây còn vây trước mặt chúng, quỳ lạy dâng hương, thành kính cầu nguyện.
Tần Thiếu Du đi qua, cẩn thận quan sát một phen, cũng không nhận ra thân phận của mấy pho tượng thần này, chỉ cảm thấy chúng đều khá hiền từ phúc hậu.
Hắn cũng có chút buồn bực: Vì sao người Ô Gia Bảo lại đặt tượng thần ở đây?
Là muốn dùng tượng thần để cảnh cáo thương đội và lữ khách tá túc đừng làm loạn?
Hay là hy vọng những tượng thần này có thể cung cấp sự bảo hộ cho mọi người?
Ngay lúc Tần Thiếu Du đang tò mò suy đoán, phía trước có một đại thúc quỳ lạy cầu phúc xong, từ dưới đất bò dậy, lại cúi 3 lạy trước tượng thần, miệng lẩm bẩm ước một số nguyện vọng kiểu như “phát tài, nạp thiếp, thân thể khỏe mạnh”, sau đó xoay người, chuẩn bị trở về thương đội nhà mình.
Tần Thiếu Du gọi hắn lại, sau khi khách sáo vài câu, hỏi thăm: “Đại thúc, các ngươi bái vị thần tiên nào vậy?”
Không ngờ đại thúc lại lắc đầu: “Ta cũng không biết.”
“Không biết mà ngươi còn bái?”
“Ầy, mặc kệ bọn họ là thần tiên gì, bái rồi luôn không sai. Tục ngữ nói, lễ nhiều người không trách, thần tiên chắc cũng như vậy. Hơn nữa, bái thêm vài vị, cũng có thể được phù hộ nhiều hơn mà.”
Vị đại thúc này vừa nói, còn nhiệt tình đưa cho Tần Thiếu Du 3 nén hương, bảo hắn cũng đi bái một bái.
“Nếu không linh, nhiều nhất cũng chỉ là khấu đầu uổng 3 cái, nhưng nếu linh nghiệm, vậy thì lời rồi. Vụ mua bán này kiểu gì cũng không lỗ.”
Thấy đại thúc xem việc bái thần như làm ăn, Tần Thiếu Du không khỏi bật cười.
Không hổ là thương nhân.
“Thôi bỏ đi, tượng thần vẫn không thể tùy tiện bái, nếu chọc phải tà thần, đừng nói phát tài nạp thiếp thân thể khỏe mạnh, ngay cả cái mạng nhỏ cũng phải ném vào.”
Tần Thiếu Du uyển chuyển từ chối ý tốt của đối phương, không đi bái mấy pho tượng thần này.
Đại thúc nghe lời hắn, sắc mặt biến đổi một trận, cuối cùng chạy tới rút lại 3 nén hương mình đã cắm, miệng còn lẩm bẩm: “Vụ mua bán này ta không làm nữa nhé, ta thu hương về, ngươi cũng đừng quản ta nữa.”
Thao tác này khiến Tần Thiếu Du cũng nhìn đến ngây người.
Quan sát bên cạnh tượng thần một lát, Tần Thiếu Du xoay người đi về góc tường nơi bọn họ đang ở.
Ngay lúc hắn xoay người, con ngươi của một pho tượng thần trong đó bỗng lặng lẽ động một cái.
Nó nhìn chằm chằm vào Tần Thiếu Du!
Trong đôi mắt bằng đá, phóng ra 2 luồng ánh mắt âm lạnh mà quỷ dị.
Giống như đang đánh giá con mồi ngon lành.
Lông tơ trên người Tần Thiếu Du lập tức dựng đứng, hắn nhanh chóng xoay người, tay cũng đặt lên chuôi đao, nhưng lại chẳng phát hiện gì.
Con ngươi của tượng thần đã sớm khôi phục nguyên dạng.
Những người đang quỳ lạy cầu nguyện không hề nhìn thấy dị thường vừa rồi của nó.
Mọi thứ tựa như chưa từng xảy ra, chỉ là ảo giác.
Nhưng Tần Thiếu Du không nghĩ như vậy.
Hắn nhanh chân trở về đội ngũ, gọi đám thuộc hạ lại, thấp giọng dặn dò: “Mọi người cảnh giác một chút, nơi này có gì đó không đúng.”
Các lực sĩ đồng loạt kinh hãi, lập tức cảnh giác quan sát bốn phía.
Chu Tú Tài và Mã Hòa Thượng liếc nhìn nhau, nhỏ giọng hỏi: “Đại nhân, ngài phát hiện ra gì sao?”
“Vừa rồi ở bên cạnh mấy pho tượng thần kia, ta bỗng cảm giác được nguy hiểm, khí huyết trong cơ thể cũng bị kích phát.”
Nghe Tần Thiếu Du nói như vậy, Chu Tú Tài nhướng mày, không lộ thanh sắc đưa ánh mắt dò xét về phía tượng thần.
“Là mấy pho tượng thần kia có vấn đề?”
“Ta không chắc.” Tần Thiếu Du lắc đầu. “Cảm giác nguy hiểm đến đột ngột, biến mất cũng nhanh. Mà trước sau khi sự việc xảy ra, ta đều không phát hiện vấn đề trên mấy pho tượng thần kia.”
“Ta đi xem thử?” Chu Tú Tài xung phong nhận việc.
“Cẩn thận một chút.” Tần Thiếu Du gật đầu cho phép.
Trong lúc Chu Tú Tài đi kiểm tra tượng thần, Mã Hòa Thượng đưa ra một đề nghị: “Đại nhân, hay là chúng ta đổi chỗ qua đêm?”
“Không kịp nữa.” Tần Thiếu Du ngẩng đầu nhìn trời.
Đêm nay không có trăng, cũng không có sao, bầu trời đen kịt một mảnh, không thấy nửa điểm ánh sáng.
“Trời đã tối hẳn rồi, nguy hiểm bên ngoài chỉ lớn hơn nơi này.
Hơn nữa cổng Ô Gia Bảo cũng đã đóng, trừ phi chúng ta nói rõ thân phận, nếu không bọn họ sẽ không mở cổng.
Lại nói, trong các ngươi có ai biết gần đây còn nơi nào có thể qua đêm không?”
Mọi người nhìn ta, ta nhìn ngươi, đồng loạt lắc đầu.
“Vì vậy đổi chỗ là không thể, chỉ có thể ở đây chịu qua 1 đêm.”
Hợp đồng đã gửi đi rồi~ mạnh dạn đầu tư đi~

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất