Ở một bãi đất trống chất đầy thi hài, trên trời, những hạt mưa bụi rơi lất phất, nước mưa rớt trên mặt Tiêu Ngự, hàn ý lạnh thấu xương.
" Hôm nay xem ra khí trời lại thay đổi." Tiêu Ngự ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cả không trung u ám ko nhìn thấy được một tia ánh sáng, như một sự thương tiếc cho một đại thị tộc từng có quá khứ hào hùng đã nhanh chóng bị diệt vong, Tiêu Ngự đi xuyên qua làn mưa, bỗng nhiên dừng chân, ánh mắt chuyển hướng tế đàn ven đường, đã trải qua mấy ngàn năm mưa gió ăn mòn, tế đàn sớm đã bị phá hủy thành mảnh nhỏ, bên trong là những cái thùng hoàng kim chứ một đống hài cốt.
Ánh mắt Tiêu Ngự nhìn vào trong đống hài cốt ở trên cao, cái thùng hoàng kim có đặt một cái đầu lâu, người chết khi còn sống hẳn chỉ là một đứa trẻ khoảng …
" Những tên khốn ko có nhân tính" Tiêu Ngự phẫn nộ, bọn chúng đưa cả một đứa trẻ lên tế đàn, mk cái chủng tộc ăn thịt người dã man.
Một cảm giác buồn rầu ko thể diễn tả bao phủ Tiêu Ngự, những giọt mưa vẫn tí tách rơi xuống người hắn, làm cho tâm hồn hắn càng cảm thấy đau khổ hơn, hướng ánh mắt nhìn ra xa, ở cánh đồng bát ngát này, ngày xưa đã xảy ra bao nhiêu chuyện bi thảm như thế này?
Truyện "Tặc Đảm Chương 137: Nhiệm vụ phụ" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Thanks you !!!