Chương 2: Thâm Sơn Thải Dược Nhân
Thập Vạn Đại Sơn kéo dài vô tận, độc trùng mãnh thú, chướng khí ác thủy, hoàn cảnh khắc nghiệt, ngày thường hiếm có dấu chân người, chính môi trường độc đáo ấy đã nuôi dưỡng vô số sinh linh cùng linh dược hiếm thấy.
Nơi linh khí tụ hội sẽ thai nghén ra một vài dược liệu đặc thù, ẩn chứa linh khí đất trời, tinh hoa nhật nguyệt, bởi vậy cũng thường dẫn dụ dã thú đến nuốt ăn.
Một ngày nọ, Bạch Xà du tẩu trong sơn lâm săn mồi, chẳng hay sắp sửa nghênh đón biến đổi của kiếp rắn....
Tẩu thú phi điểu có một loại năng lực, đó là không cần học tập hay kinh nghiệm, chỉ bằng trực giác đã có thể phân biệt tốt xấu của sự vật, phảng phất trong cõi u minh có thứ gì đó chỉ dẫn thúc đẩy, gọi là bản năng.
Bạch Xà ngẩng đầu rắn, khẽ thè tín tử tìm kiếm khí vị con mồi.
Bỗng nhiên, một luồng khí vị dụ rắn sâu sắc kích thích hệ thống khứu giác, đó là một mùi hương chưa từng ngửi thấy, thanh hương nhàn nhạt khiến rắn cảm thấy thư thái, trong đầu phảng phất có âm thanh bảo Bạch Xà mau đi ăn thứ ấy. Dựa vào ký ức truyền thừa nơi sâu thẳm linh hồn, Bạch Xà xác định đó không phải cạm bẫy, hơi do dự một chút rồi uốn thân truy tìm mùi hương.
Bò qua một con suối nhỏ, tín tử không ngừng bắt lấy khí vị mà nhanh chóng trườn đi, theo mùi mà xét thì không xa. Sau khi bò lên sườn núi, nó tìm thấy một chỗ lõm trong sơn giản nơi lưng chừng núi, bên trong có một vũng nước nhỏ vuông vức chừng 1 mét, lại thấy bên cạnh vũng nước có một gốc cỏ non xanh biếc. Cây cỏ ấy toàn thân xanh ngọc, tựa lưu ly, dịch tiêu hóa nơi khóe miệng bất giác chảy xuống, gần như không hề do dự há miệng rắn nuốt luôn cả gốc cỏ lẫn bùn đất, rồi sau đó, Bạch Xà cảm thấy trong bụng nóng rực, trước mắt tối sầm, ngất lịm đi....
Kỳ thực cây cỏ ấy chẳng phải dại thảo, cũng chẳng phải thiên địa dị chủng hiếm thấy nơi thế gian, bất quá chỉ là một gốc bổ dược đã có tuổi, dược hiệu sung túc, lại vừa khéo sinh trưởng tại nơi linh khí hội tụ nên phẩm chất thượng hạng. Bạch Xà nào hiểu được những điều ấy, chỉ biết ăn vào có chỗ tốt, huống chi nếu không ăn, e rằng sẽ có mãnh thú khác lần theo mùi mà tới tranh đoạt.
Hôn mê trong sơn lâm là chuyện cực kỳ nguy hiểm, may mà vũng nước nhỏ kia nằm tại lưng chừng núi trong sơn giản, vị trí kín đáo.
Mặt trời lặn trăng lên, Bạch Xà hôn mê suốt 1 ngày khẽ động đuôi, chậm rãi tỉnh lại.
Sau khi tỉnh dậy thầm mắng bản thân sơ suất, may là không trúng độc, lại cảm thấy toàn thân như bị trói buộc, căng chặt khó chịu. Từng có vài lần kinh nghiệm lột da, Bạch Xà biết mình lại sắp lớn thêm dài hơn, liền uốn động thân rắn xuống núi.
Trở về đống đá nơi hang ổ cũ, nó chui vào loạn thạch, dùng sức mượn cạnh góc nham thạch mà cọ xát.
Vảy rắn là tầng sừng ngoài cùng của da, vô cùng cứng cỏi, có thể ngăn nước trong cơ thể thất thoát, sẽ không lớn lên theo thân thể, nhất định phải lột bỏ lớp da cũ mới có thể trở nên lớn hơn. Bạch Xà có chút nghi hoặc, cách lần lột da trước chưa đến 1 tháng, sao lại lớn thêm nữa rồi?
Trước tiên là da rắn nơi phần đầu bong ra, mượn cạnh thô ráp tiếp tục cọ xát, từng chút từng chút từ đầu đến thân mà lột lớp da cũ xuống. Cuối cùng, đến chóp đuôi rắn cũng thoát da, toàn bộ quá trình lột da kết thúc.
Bạch Xà có trí tuệ nhân loại dùng đuôi rắn cuốn lớp da cũ giấu vào khe đá, làm vậy là để tránh dẫn tới sự chú ý của Ưng Tốn.
Lột da là chuyện rất nguy hiểm, không nói đến thiên địch như hổ rình mồi, chỉ cần không thể lột lớp da cũ xuống thì rất có thể sẽ dẫn đến tử vong, hơn nữa còn tiêu hao lượng lớn dinh dưỡng. Rất nhiều xà nhân đều nhân lúc rắn lột da, thân thể cứng đờ, tính tình ôn thuận mà bắt lấy, nếu không Bạch Xà cũng chẳng chui vào đống loạn thạch.
Toàn thân mệt mỏi, lần nữa tiến vào trạng thái ngủ say....
Ngày thứ 2.
Bạch Xà phát hiện vảy trên người càng trắng hơn, đẹp hơn, mà thân thể lại dài thêm, từ đầu tới đuôi đủ 5 mét. Trong phiến sâm lâm này cũng có thể xem là quái vật khổng lồ, thân thể càng lớn đồng nghĩa với chiến lực càng mạnh. Bạch Xà không biết cực hạn của mình là bao nhiêu, dù sao càng lớn càng tốt, ắt là đúng.
Thời tiết không tệ, nó bò ra khỏi hang tiếp tục săn mồi.
Thập Vạn Đại Sơn khó mà canh tác, không thích hợp cho nhân loại sinh tồn, hoàn cảnh ác liệt, dấu chân người hiếm tới. Nhưng cũng chính vì vậy mà nơi này trở thành vùng đất hướng tới của những kẻ khổ hàn hái thuốc. Những thải dược nhân mang theo đủ loại công cụ cùng thuốc xua côn trùng, kẻ trước ngã người sau tiến sâu vào đại sơn, vì người nhà mà kiếm chút bạc ít ỏi mưu sinh qua ngày, rất nhiều người từ đó chẳng thể nào đi ra nữa.
Giữa sơn cốc có một đầm nước rộng chừng 100 mét, đầm nhỏ mà nước sâu, bên bờ nước có một đoạn sơn nhai phủ đầy rêu xanh, một nam tử hơn 30 tuổi, lưng đeo gùi thuốc, đang bám trên đó mà hái thuốc.
Tay trái siết chặt dây leo, tay phải từ trong khe đá móc ra dược thảo hoàn chỉnh, cẩn cẩn dực dực đặt vào gùi sau lưng.
Nắm lấy dây leo chậm rãi dịch ngang sang chỗ khác, nhìn thấy thực vật trong ổ đá, thải dược nhân mừng rỡ, Thiết Bì Thạch Hộc! Chuyến mạo hiểm vào núi này quả thực kiếm lớn rồi! Bán lấy tiền còn có thể mua cho nương tử trong nhà một tấm vải may xiêm y. Thải dược nhân hớn hở bắt đầu hái Thiết Bì Thạch Hộc, lại chẳng hề chú ý sợi dây leo trong tay đã bị nham thạch mài mòn nghiêm trọng....
Thải dược nhân chỉ cảm thấy tay trái trống không, cả người ngã nhào về phía sau! Thầm than mệnh ta hưu hỹ.
Tõm~! Nước bắn tung tóe.
Kẻ khổ hàn quanh năm sinh sống trong núi phần lớn đều biết chút thủy tính, nam tử vốn định bơi vào bờ, tiếc rằng vừa rồi lúc lăn xuống sơn nhai, cánh tay bị thương không thể dùng sức, chỉ miễn cưỡng nổi trên mặt nước mà không bơi nổi, điều này khiến nam tử cuống đến cực điểm.
“Cứu... cứu mạng....”
Tiếng kêu cứu vang vọng trong sơn cốc, dù biết gần đây không thể nào có người, hắn vẫn theo bản năng dốc sức kêu cứu cầu sinh.
Nơi xa, Bạch Xà ngẩng đầu rắn lên.
Vừa rồi dường như có tiếng động gì đó kỳ quái, nhưng không phát hiện gì bất thường, nó cúi đầu trườn đi, tiếp tục tìm kiếm con mồi.
Kỳ thực tiếng kêu cứu rất lớn, nhưng loài rắn phần nhiều dựa vào phần bụng để cảm nhận chấn động, cho nên không nghe rõ là có người đang cầu cứu. Mãi đến khi Bạch Xà đi tới bên đầm mới thông qua cảm ứng hồng ngoại nhìn thấy cái bóng người đang chìm nổi trong nước.
Thông qua hình ảnh hồng ngoại, nó biết đó là một nhân loại.
Người?
Bạch Xà suốt 20 năm chưa từng gặp lấy một nhân loại nào, từng cho rằng thế giới này không có người, sự xuất hiện của kẻ rơi xuống nước này khơi động ký ức chuyện cũ nơi sâu thẳm linh hồn.
Chỉ trong chốc lát ấy, tên thải dược nhân kia vùng vẫy càng lúc càng vô lực, chậm rãi chìm xuống nước.
Thải dược nhân trong cơn mơ hồ cho rằng mình ắt phải chết, lại thấy trong nước có một con Bạch Xà khổng lồ bơi tới, quả thật là thải dược nhân rơi xuống nước giữa thâm sơn, họa vô đơn chí lại gặp đại xà.
Thật thương cho người già trẻ nhỏ trong nhà....
Dưới nước, Bạch Xà uốn động thân thể, nhanh chóng bơi tới trước mặt thải dược nhân, dùng đuôi quấn lấy vai hắn, dốc sức bơi về phía bờ.
Một lát sau.
“Khụ khụ....”
Nam tử rơi xuống nước nằm sấp bên bờ, không ngừng ho nước ra ngoài, cuối cùng đột nhiên ngồi bật dậy, há miệng hít từng ngụm lớn. Trước khi hôn mê hắn nhớ rõ có một con đại xà kéo mình đi, tỉnh lại lại đang ở trên bờ, thế con đại xà kia đâu rồi?
Ngẩng đầu lên, một cái đầu rắn to bằng miệng bát đang ở ngay trước mặt.
“A....”
Một tiếng thét chói tai, thải dược nhân luống cuống tay chân, kinh hoàng lùi lại, nhưng phía sau chính là vách đá, lui không thể lui. Con Bạch Xà kia không hề động, hơn nữa còn dùng một loại ánh mắt mang theo vẻ khinh bỉ nhìn hắn, không sai, là khinh bỉ. Thải dược nhân dám khẳng định con rắn ấy chính là đang khinh bỉ bộ dạng la to gọi nhỏ của mình.
Thông qua y phục cùng chi tiết kiểu tóc của nam tử, Bạch Xà nhìn ra hắn là một cổ nhân. Da vàng, tóc đen, gương mặt Đông phương, công nghệ dệt vải rất lạc hậu, phục sức cùng tóc tai có vài phần tương tự phong cách Tần Hán, cũng có nghĩa đây là một thế giới cổ đại.
Nhìn hồi lâu, Bạch Xà xoay người rời đi.
Chẳng hiểu vì sao, thải dược nhân dường như cảm thấy con rắn ấy thở dài một tiếng, vô cùng quỷ dị.
Bạch Xà chỉ là cảm khái, rắn vẫn là rắn, mặc cho kiếp trước ra sao cũng đều là quá khứ. Sau khi nhìn thấy người, trong lòng nó cũng chẳng sinh ra bao nhiêu gợn sóng, có lẽ là 20 năm xuân thu đã khiến bản thân đoạn biệt quá khứ. Sở dĩ cứu người, chẳng qua chỉ là chút nhân tính còn sót lại nơi đáy lòng tác quái, dầu sao đây cũng là người đầu tiên nó gặp được, coi như có đôi chút ý nghĩa kỷ niệm.
Thải dược nam tử thở phào nhẹ nhõm, kiểm tra thương thế cánh tay rồi tìm thảo dược trị thương, đợi đến khi băng bó xong vết thương mới phát hiện mặt trời đã ngả về tây, xem ra hôm nay là không ra khỏi đây được rồi.
Gùi sau lưng cũng đánh mất, lương khô chẳng còn, ngay lúc đói đến khó nhịn, con Bạch Xà kia lại quay về.
Đặt xuống một con sơn kê đã bị siết chết rồi xoay người rời đi.
Thải dược nhân trợn mắt há mồm nhìn thức ăn trên đất, lại nhìn Bạch Xà đang đi xa, vội vàng quỳ sụp xuống dập đầu liên hồi, miệng lẩm bẩm chẳng biết đang nói những gì....
(Hết chương)