Tân Bạch Xà Vấn Tiên

Chương 21: Hắc Thán

Chương 21: Hắc Thán
Gió cuốn lôi điện chấn động bờ sông, hung nghị Bạch Xà luyện đạo thân.
Đối diện thiên kiếp, chỉ có nghị lực là quan trọng nhất.
Lôi điện lần nữa giáng xuống, da rách thịt nứt lộ ra xà cốt đẫm máu, điện xà hỏa hoa du tẩu trên thân, cuối cùng tan vào đại địa, cơn đau dữ dội không ngừng kích thích linh hồn Bạch Xà khiến nó cơ hồ muốn hôn quyết, Bạch Xà biết lúc này vạn vạn không thể ngất đi, bằng không ắt phải chết không thể nghi ngờ.
Vòng xoáy hắc vân trên không vẫn còn đang ấp ủ, Bạch Xà có thể cảm nhận được sắp nghênh đón đạo thiểm điện cuối cùng, chịu qua được thì trời cao biển rộng, chịu không nổi thì nơi này chính là điểm cuối.
Hiện tại điều có thể làm chỉ là ngẩng cao đầu rắn quật cường, để lão thiên biết trên mặt đất có một con Bạch Xà nhỏ bé không chịu khuất phục!
Há miệng hướng trời phát ra lời cảnh cáo, miệng rắn mở rộng lộ ra hai chiếc độc nha sắc nhọn!
Từ Linh Dương Mộc đẳng nhân ở xa vây xem đều trợn mắt há mồm, vừa kinh khủng trước thiên uy thương khung, vừa càng kính phục thân ảnh Bạch Xà không khuất phục giữa trời đất, trong lúc hoảng hốt, tâm cảnh mọi người bất giác được đề thăng...
“Tê!”
Tiếng rít hung hãn dẫn tới lôi điện trời sinh, một đạo tử sắc lôi điện thần bí từ vòng xoáy ô vân giáng xuống, trong nháy mắt nện Bạch Xà đang ngẩng cao đầu xuống mặt đất rồi nện vào trong hố bùn, tử sắc lôi điện trực tiếp thiêu Bạch Xà thành cháy khét!
Vòng xoáy tiêu tán, khe hở ô vân rắc xuống ánh dương quang.
Từ Linh Dương Mộc đẳng nhân nhanh chóng xông lên sơn khâu, sau đó nhìn vật thể đen sì trong hố mà không biết phải làm sao.
“Ô ô... Đại Bạch bị thiêu thành than rồi...”
Từ Linh mềm lòng oa oa khóc lớn, Dương Mộc cũng cảm thấy sự tình phát triển có chút vượt ngoài dự liệu, vật thể màu đen dài dài trong hố kia chẳng phải chính là than cháy sao, không ngờ thiên uy trực tiếp nướng chín Đại Bạch.
“Đại Bạch biến thành Đại Hắc rồi... ô ô...”
Dương Mộc đầy đầu hắc tuyến.
Bỗng nhiên, một loại thanh âm nứt vỡ vang lên.
Rắc...
Dương Mộc giơ tay ngăn Từ Linh khóc lớn, dựng tai lên chăm chú nhìn khối hắc thán dài trong hố, thanh âm vừa rồi tuy nhỏ nhưng xuất hiện rất đột ngột, lẽ nào Đại Bạch chưa chết?
Ngay sau đó tất cả mọi người đều nghe thấy thanh âm ấy.
Rắc, rắc.
Thanh âm quả thực truyền ra từ trên khối hắc thán, chỉ thấy khối hắc thán ở vị trí đại khái là đầu rắn nứt ra từng đạo khe hở, lộ ra lớp vảy rắn trắng bên trong tinh nhuận như ngọc!
Lớp tiêu thán vỡ tung lộ ra một cái đầu rắn, chính là Bạch Xà, sau một phen liều mạng đã độ kiếp thành công.
Từ Linh mừng rỡ định tiến lên, may mà bị Dương Mộc kéo lại.
“Chớ có động loạn.”
Bạch Xà đang lột da, trong lôi kiếp kỳ thực thương thiên ban cho càng nhiều hơn, thể chất được cường hóa, tu vi càng thêm tinh tiến, mà biểu hiện trực tiếp nhất của sự tiến bộ nơi loài rắn chính là thay da, đơn giản rõ ràng, mang ý nghĩa lột xác.
Lớp tiêu thán vỡ nát, một con Bạch Xà lớn hơn xuất hiện, Bạch Xà trốn khỏi một kiếp tử vong hưng phấn không thôi, tiếp theo ít nhất cũng có thể sống thêm rất lâu rất lâu, cũng không cần lo lắng chuyện phi thăng gì đó, loại chuyện phi thăng kia tốt nhất đừng kỳ vọng quá lớn, huống chi dù có phi thăng nghênh đón thiên kiếp, cũng chẳng biết là sau bao nhiêu năm nữa.
Đầu rắn ngẩng cao, độ kiếp thành công rồi!
..................
Kỳ thực lần độ kiếp này là Hóa Hình Kiếp, có nghĩa là sau khi độ kiếp xong có thể thi triển biến hóa chi thuật, thường thấy nhất là biến hóa thành nhân hình đi lại nơi nhân thế, trong dã sử những hồ ly tinh cùng thư sinh nhiều không đếm xuể, hoặc những chuyện kiểu trư yêu tới cửa làm con rể, nói tới chính là việc này, đương nhiên, phần lớn yêu quái sẽ không rảnh rỗi không có việc gì chạy tới thế giới loài người mà đắc ý, bằng không sớm muộn cũng bị người ta hàng yêu trừ ma rồi treo đầu nơi đầu thành.
Phong ba độ kiếp rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh, Bạch Xà vẫn mỗi ngày trông cửa hoặc đi ăn phế đan, ngẫu nhiên lên Tọa Vong Phong trộm học, chỉ là Từ Linh và Dương Mộc có lẽ bị lão thiên dọa sợ rồi, tu luyện càng thêm chăm chỉ khổ cực, biến hóa rất lớn, khiến Vu Dung vô cùng vui mừng.
Còn về chuyện hóa hình thế nào thì cần tự mình tìm tòi, kiểu nói bị sét đánh xong trực tiếp biến thành nhân loại có chút không giải thích nổi, đau đến như thế rồi thì nào còn thời gian khống chế da thịt toàn thân biến hình.
Sau khi bị sét đánh, chẳng qua là đối với việc khống chế năng lượng càng thêm thuần thục, có thể mượn đó điều chỉnh thân thể để hóa hình, còn thoát ly hình thái dã thú mà vĩnh viễn biến thành nhân loại thì càng không có ý nghĩa gì, thiên hạ vạn vật đều có lý do tồn tại, không cần phải vứt bỏ chủng tộc của mình để biến thành thứ chẳng ra người chẳng ra thú, người là người, yêu là yêu, từ cổ chí kim không đổi.
Bạch Xà cũng biết sau khi độ kiếp có thể hóa hình, bất quá cũng không nóng vội, biến hay không biến đều không sao, đến thế giới tiên hiệp này đã 65 năm rồi, sớm đã quen với tập tính sinh hoạt của loài bò sát, trong lòng xem rất nhạt.
Trong Thuần Dương Cung cũng không có công pháp tu hành dành cho yêu thú, Bạch Xà dứt khoát chuyển sang tu luyện công pháp đạo gia Thuần Dương, hơn nữa còn tương đối thành công.
Nếu Thuần Dương Lão Tổ biết công pháp của mình bị một con rắn tu luyện, chẳng biết sẽ là biểu tình gì.
Đại điện Thanh Hư Cung.
Vu Dung ngồi ở chủ vị, Từ Linh cùng Dương Mộc cung kính đứng thẳng.
“Trải qua việc rắn nhi độ kiếp, các ngươi có cảm ngộ gì? Linh nhi, con nói trước đi.” Sắc mặt Vu Dung rất nghiêm túc.
Từ Linh cẩn thận nhìn sư phụ một cái, cảm thấy hôm nay không thể làm nũng mà cho qua được.
“Đồ nhi... cảm thấy Đại Bạch rất không dễ dàng...”
“Ừm, còn nữa thì sao.”
“Còn... còn...”
Từ Linh ngước mắt nhìn Dương Mộc đầy vẻ đáng thương, hy vọng vị sư huynh này có thể giúp mình dời ánh mắt sư phụ đi, đáng tiếc, Dương Mộc lạnh như băng đứng im không nhúc nhích, không hề có ý che chở.
“Mộc nhi, con nói đi.”
“Vâng, sư phụ.”
Dương Mộc trước hết hành lễ, sau đó không nhanh không chậm chỉnh lý suy nghĩ rồi mở miệng.
“Thứ nhất, độ kiếp rất dễ bị người quấy nhiễu, nhất định phải nghĩ ra kế sách vẹn toàn hoặc khiến đối phương kiêng kỵ không dám làm loạn, thứ hai, ta và sư muội kinh nghiệm giang hồ còn thiếu, những kẻ kia ẩn nấp phía sau mà cũng không phát hiện.”
“Thứ ba, tu hành tu hành, là nghịch thiên mà đi, tu chính là một tuyến sinh cơ kia, vô luận gian nan cỡ nào cũng không thể buông bỏ.”
“Thứ tư, thiên kiếp là khảo nghiệm của trời cao đối với những kẻ tu hành như chúng ta, phải gom đủ dũng khí mà đối mặt, nếu ngay cả dũng khí cũng không có thì còn tu tiên cái gì?”
Vu Dung gật gật đầu rất hài lòng, tuy hơi có chỗ chưa đủ nhưng ở cái tuổi này có thể nói ra nhiều như vậy đã là rất khá.
“Rất tốt, tu hành không dễ, rắn nhi còn khó hơn các con, nhân tộc có hoàn cảnh sinh tồn an ổn, tài nguyên phong phú, cho dù tu luyện cũng không cần lo lắng Hóa Hình Kiếp, càng không cần ngày ngày chém giết mà gian nan cầu sinh, nhân tộc là thiên chi kiêu tử, nhưng đừng vì thế mà kiêu ngạo, rắn nhi sống tới hôm nay, những nguy cơ từng trải qua nhiều không đếm xuể, càng bại càng dũng, điểm này các con phải nghiêm túc học lấy.”
Hai người trẻ tuổi gật đầu xưng phải.
“Đọc vạn quyển thư không bằng đi vạn dặm đường, qua ít ngày nữa các con xuống núi lịch luyện đi.”
Vốn dĩ Vu Dung nghĩ rằng mình đuổi hai đồ đệ xuống núi, bọn chúng nhất định sẽ rất buồn, không muốn rời đi, nào ngờ vừa nghe tới hai chữ xuống núi, Từ Linh hai mắt tỏa sáng, vẻ mặt hưng phấn, ngay cả Dương Mộc mặt băng sơn nơi khóe môi cũng lộ ra ý cười, nhất thời Vu Dung có chút không dám tin, hai tên gia hỏa này thật sự là thân truyền đồ đệ của mình sao?
“Vậy... khi nào chúng con xuống núi?” Từ Linh cẩn cẩn dực dực hỏi.
Vu Dung có chút cảm khái hài tử lớn rồi không muốn ở nhà, đứng dậy rời đi, một câu nói từ xa xa bay vào tai hai đệ tử.
“Đợi rắn nhi có thể hóa hình, ba đứa các con cùng nhau xuống núi.”
“Da~! Mau đi tìm Đại Bạch, bảo nó nhanh chóng hóa hình để còn xuống núi chơi, ta sớm đã muốn tới Trường An nhìn xem rồi.”
Từ Linh hấp tấp như gió lốc một mạch chạy tới Linh Hư Cung, giờ này Đại Bạch hẳn đang ở bên đó chờ đệ tử nhất mạch Linh Hư luyện đan thất bại rồi ăn phế đan, phỏng chừng cả Thuần Dương Cung cũng chỉ có nguyện vọng của Bạch Xà là khiến đệ tử Linh Hư cạn lời nhất.
Linh Hư Cung.
Vị quản sự quản lý phế đan dược tra nhìn phế đan trong tay mà lắc đầu, không biết vì sao dạo gần đây tỷ lệ phế đan tăng lên rất nhiều...
(Hết chương)

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất